*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
496. Iceland Kinh Hồn (30)
"Phì!"
Chồn tuyết An l**m l**m móng vuốt dính máu của mình, lạnh lùng liếc nhìn Đại George đang be bét máu với đầy vết cào trên mặt.
Sau khi cào Đại George với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai, anh nhẹ nhàng nhảy trở lại người Bính 1. Những cái móng đã chùi qua người Đại George rồi lại l**m sạch hoàn toàn khẽ túm lấy bờm ngựa, anh nằm cuộn tròn trên thân ngựa trắng muốt mềm mại của Bính 1. Thật đẹp làm sao, trắng trẻo mềm mại, cảm giác ấm áp tràn đầy sức sống đó khiến trái tim An Tuyết Phong mềm nhũn.
Nếu là lúc hai người ở riêng trong căn cứ, An Tuyết Phong chắc chắn sẽ không nhịn được mà hôn cậu, hoặc làm vài chuyện vui vẻ hơn, nhưng bây giờ không thích hợp. Anh vốn đang nhịn, vừa rồi Đại George còn không kiêng nể gì mà nói ba cái thứ như "phối giống", "mang thai", "sinh ngựa con", càng làm An Tuyết Phong thêm bực bội ngứa răng, thế là thẳng tay cào nát mặt gã.
Cảm xúc động vật dễ bùng nổ, nếu là hình dạng người thì còn bình tĩnh, nhưng hiện tại An Tuyết Phong chỉ thấy nên cào mạnh tay hơn nữa, tốt nhất là làm Đại George câm miệng vài ngày, để gã biết cái gì nên nói cái gì không.
"Chít!"
Chồn tuyết An hung hăng, cả con chồn nhỏ trông u ám hệt như một tên phản diện, ấy mà ngay giây sau cơ thể anh bỗng loạng choạng, cái dáng vẻ lạnh lùng vô tình kia lập tức bị phá vỡ. Chồn tuyết An hốt hoảng dùng cả bốn chân túm chặt lấy phần bờm ngựa trắng muốt mềm mại. Cả thân hình dài ngoẵng của con chồn ập vào trong lớp bờm ngựa bồng bềnh của Bính 1, giống như đang nằm trên đống bông vậy.
Bính 1 cuối cùng cũng làm chủ được cơ thể mình, thử đứng dậy. Đầu tiên là hai vó trước đạp lên đất, chống nửa thân trên lên, sau đó là hai vó sau trụ vững, chậm rãi đứng thẳng. Chiếc áo choàng lam đậm trượt ra sau theo động tác của cậu, dây buộc vốn thắt ở cổ giờ nằm trên cổ ngựa, góc áo choàng rủ xuống tự nhiên từ sống lưng trắng muốt, hệt như đang khoác một tấm áo choàng xanh lam đậm, chẳng khác gì bạch mã trong truyện cổ tích.
Còn chồn tuyết An theo cái cổ ngẩng cao của Bính 1 mà trượt xuống, cuối cùng rơi vào chỗ giao giữa cổ và lưng ngựa, vừa vặn được cái mũ trùm của áo choàng hứng lấy. Anh cố gắng vùng vẫy một chút, cái đầu nhỏ lanh lợi thò ra, cảnh giác nhìn tình hình xung quanh giúp Bính 1... Thật ra An Tuyết Phong muốn nằm cuộn trên chùm bờm bồng bềnh hơi xoăn ở đỉnh đầu Bính 1 hơn, đứng cao nhìn rộng, nếu Đại George muốn đánh lén lần nữa, anh có thể lao lên cào mặt ngay lập tức.
Nếu Bính 1 mở mắt ra, tận mắt thấy anh lúc này là một con chồn tuyết lông xù, mềm mại, trắng trẻo sạch sẽ thì có khả năng sẽ đồng ý. Nhưng bây giờ thì... An Tuyết Phong không dám tìm đường chết bò lên đầu Bính 1.
Bính 1 đứng dậy, ban đầu hơi lắc lư, sau đó thử đi vài bước, rất nhanh cậu đã thích nghi được. Với cảm giác mới lạ khi trải nghiệm cơ thể ngựa, Bính 1 đi lạch bạch vài bước, rồi đột nhiên tung bốn vó chạy điên cuồng!
"Híiiii!"
Dụ Hướng Dương vốn đang xem xét Đại George thì đôi tai ngựa khẽ động, quay đầu lại thấy hướng dẫn viên Bính đã chạy xa thì giật mình kinh hãi. Hắn chẳng thèm để tâm đến Đại George nữa, lập tức tung bốn vó sải bước chạy đuổi theo. Hai con ngựa một trước một sau bắt đầu phi nước đại, ngay lập tức kéo theo những con ngựa còn lại cũng chạy bạt mạng theo sau.
"Đuổi theo, chúng ta mau theo!"
Đại George bị bỏ lại phía sau theo bản năng tập tễnh đuổi theo vài bước, sau đó chợt nhận ra, vội vàng chạy về phía chiếc xe buýt mà Tiểu George đã lái đến. B1 đang chìm đắm trong vẻ đẹp của con ngựa trắng nhỏ mắt xanh, thấy nó ngày càng chạy xa cũng vội vàng thúc giục các du khách lên xe buýt. Vài phút sau, chiếc xe buýt khởi động lại, tài xế đã đổi từ Tiểu George thành Đại George, chở một xe du khách khu Tây gấp gáp đuổi theo phía trước.
Ngựa Iceland chạy rất nhanh, đặc biệt là một bầy "thần mã", mà bọn họ lấy xe từ bãi đỗ ra lại mất thêm vài phút. Phía trước sớm đã chẳng còn bóng dáng ngựa đâu, nhưng Đại George như thể mở mắt thần, cứ thế nhấn ga tăng tốc lao đi trên con đường không bóng người. Miranda và những người khác thấy đây là đường quay về khách sạn Blue Lagoon nên cũng không có ý kiến gì.
Mười lăm phút sau, xe buýt rẽ qua một khúc quanh, Đại George phấn khích hét lên, B1 cũng hưng phấn đứng bật dậy từ ghế phụ, ánh mắt cả hai đều dán chặt vào phương xa, cuối cùng họ đã đuổi kịp bầy ngựa Iceland!
Rất nhiều người đi du lịch Iceland đều sẽ thấy chấn động trong lòng trước cảnh tượng nguyên thủy ma mị như không thuộc về nhân gian này: không khí trong lành thanh khiết, phóng tầm mắt ra xa không có những tòa nhà cao tầng, chỉ có những cánh đồng rêu hoang vu bất tận, xa xa là những dãy núi đen kịt, sông băng trắng muốt tinh khiết, khiến tâm hồn như được gột rửa. Mà biến thành một con ngựa, tự do tự tại chạy nhảy không kiêng dè trên mảnh đất Iceland này lại là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ.
Bính 1 cảm thấy mình như đang đuổi theo gió, vó ngựa gõ xuống mặt đường tạo thành những tiếng lộc cộc nhịp nhàng.
Cậu có thể cảm nhận được cơn gió lạnh của Iceland lướt qua tai ngựa, bờm ngựa trắng muốt tung bay. Tuy đôi mắt không thể nhìn thấy, nhưng mồi lửa tàn khuyết Loki đang rực cháy trong cơ thể cậu, ngọn lửa và cơn gió giống như đôi mắt của cậu, khiến cảm giác trở nên nhạy bén chưa từng có.
Cậu có thể ngửi thấy mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa, hương thơm của đồng rêu xanh ngắt. Mặt đường dành cho xe hơi rốt cuộc chạy vẫn không đã, nghe thấy tiếng ngựa phía sau đang đuổi theo ngày càng gần, Bính 1 nảy sinh ý đồ xấu, đột nhiên chạy khỏi con đường, nhảy vọt vào vùng đất hoang ẩm ướt ven đường để chạy.
Quả nhiên, lựa chọn của cậu là đúng. Lớp bùn đất mềm mại ẩm ướt, thảm rêu đàn hồi, những vũng nước nhỏ, tất thảy mọi thứ đều tràn đầy sức hút tự nhiên nguyên thủy. Con ngựa Iceland chạy nhanh hơn, nhẹ nhàng hơn, giống như một đám mây trắng. Cảm giác tự do sảng khoái này đã bao lâu rồi không có, đôi chân không còn yếu ớt vô lực, xương khớp chẳng còn tê dại. Bính 1 thậm chí vui mừng đến mức muốn ngẩng cao đầu hí vang.
Kể từ khi bệnh tình chuyển biến xấu, cậu không bao giờ có thể rời khỏi nhà nữa, chỉ có thể nhìn bầu trời và cây cối bên ngoài qua khung cửa sổ. Bính 1 từng rất thích mưa to tuyết lớn, đặc biệt là những cơn bão, sấm chớp xé toạc bầu trời khiến cậu cảm nhận được uy lực của thiên nhiên, mưa trút xuống như thác nước làm mờ mịt cả thế gian, cả thế giới chỉ còn lại tiếng sấm tiếng mưa khiến Bính 1 cảm thấy sự bình yên từ tận đáy lòng. Nhưng từ khi bệnh nặng, mỗi khi trời mưa âm u, xương khớp của cậu lại tê mỏi sưng tấy, cứng đờ đến mức không tự mình xuống lầu được, chỉ có thể để hộ lý bê lên bê xuống hoặc ngồi xe lăn.
Mặc dù cậu không cảm thấy đau, nhưng sự sa sút của sức khỏe, những khớp xương không còn linh hoạt, cái lưng sưng tê lại luôn kìm kẹp cậu mọi lúc mọi nơi. Cơ thể giống như một nhà tù, giam giữ linh hồn khao khát tự do, muốn phiêu lưu mạo hiểm của cậu.
Chuyến du lịch Iceland lần này thật khác biệt, từ lúc ra khơi ngắm cá voi Bính 1 đã cảm nhận được rồi, nhưng trên biển hành động bị hạn chế, lại đang trong cuộc đối đầu căng thẳng nguy hiểm nên Bính 1 không cảm nhận được nhiều. Nhưng bây giờ, sau khi biến thành ngựa Iceland chạy nhảy tự do trên mặt đất, cuối cùng cậu đã cảm nhận được rồi, loại trạng thái mà mọi ngóc ngách trên cơ thể đều khỏe mạnh linh hoạt, từng phân cơ bắp, từng dây thần kinh đều ở trạng thái tốt nhất.
Chỉ có những người từng mất đi sức khỏe mới biết sức khỏe quý giá nhường nào, chỉ có kẻ cận kề cái chết mới biết sự đáng quý của sinh mệnh. Cảm giác sảng khoái này khiến Bính 1 thậm chí không muốn làm người nữa, muốn vĩnh viễn làm một con ngựa Iceland. Cậu chạy nhảy hăng say trên cánh đồng rêu hoang vu, vừa chạy vừa nhảy, tinh nghịch giẫm vào vũng nước đá bùn đất, móng ngựa trắng muốt bị vấy bẩn mà cậu hiếm khi chẳng buồn bận tâm.
Khi Dụ Hướng Dương dần đuổi kịp và chạy song song phía sau, Bính 1 bỗng nhiên trở nên nghiêm túc. Cậu đột ngột tăng tốc bỏ xa Dụ Hướng Dương lại phía sau, vui vẻ khịt mũi một cái, như thể đang buông lời khiêu khích mời gọi những con ngựa đang truy đuổi mình cùng thi chạy.
Con người khi biến thành động vật đều sẽ bị tư duy của động vật ảnh hưởng, Dụ Hướng Dương cũng không ngoại lệ. Hắn nhận được "chiến thư" của hướng dẫn viên Bính, móng ngựa ngứa ngáy muốn tăng tốc chạy thật nhanh để thi đấu một phen. Thế nhưng, lúc nãy khi hắn tăng tốc đuổi theo hướng dẫn viên Bính, Thiệu Nguyên ngồi trên lưng suýt chút nữa đã bị hất văng ra ngoài. Ở đây không có yên ngựa, bàn đạp hay dây cương, cưỡi như cưỡi ngựa hoang vậy, cực kỳ nguy hiểm!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!