Chương 515: Đứa con của vận mệnh?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trang sức mặt trời mới

Rắc!

Mảnh trang sức mặt trời bị vỡ một nửa lập tức ảm đạm, từ đó chảy ra thứ chất lỏng màu vàng kim như máu, mọi cảnh tượng trên đó đều biến mất. Khí thế của ác ma trên Cổng Mặt Trời càng thêm lạnh lẽo, còn đám tín đồ cuồng nhiệt quỳ rạp xung quanh Cổng Mặt Trời theo biến động cảm xúc của hắn mà bắt đầu điên cuồng ngâm xướng thánh ca.

Họ vừa hát vừa nhảy, hát đến khi khàn giọng, nứt cổ rướm máu, nhảy đến khi toàn thân bị Mặt Trời thiêu đốt đến đen sạm khô quắt. Ánh mắt họ cuồng nhiệt đến cực điểm, khát khao lấy lòng thần, ca tụng thần, mong Thần Mặt Trời vui vẻ, mong Thần Mặt Trời nở nụ cười.

Nhưng ác ma đã trở thành Thần Mặt Trời chỉ lạnh lùng thờ ơ nhìn tất cả, như thể thần linh tiện liếc mắt nhìn lũ kiến. Hắn thuận tay ném xuống trang sức mặt trời đã vỡ hoàn toàn, lập tức bị đám tín đồ điên cuồng tranh đoạt. Cuộc cướp đoạt ấy càng giống một trận chém giết, thoáng chốc đã máu thịt văng tung tóe, kền kền xé toạc da đầu con người, rồi lại bị kẻ đến sau bẻ gãy cổ!

Trong khoảnh khắc cát bụi cuộn trào, bất kể là người hay động vật, sức mạnh mà chúng bộc lộ ra đều đạt đến cấp vô giải. Những sinh linh kh*ng b* như vậy lại vì mảnh vụn kia mà đánh nhau như dã thú. Cảm xúc cuồng nhiệt và thành kính bao trùm tất cả, không một ai nghĩ đến việc đối đầu ác ma trên Cổng Mặt Trời. Kẻ cướp được mảnh vụn, dù là người hay động vật, đều mặc kệ kẻ khác cào xé mà trực tiếp nuốt chửng mảnh vụn, máu chảy ra cũng biến thành màu vàng như ánh nắng.

Cho nên nói, chẳng có gì thú vị.

Ác ma tựa đầu, tùy tiện lấy ra một đoạn chân nhện khổng lồ màu vàng đỏ. Dù chỉ là đoạn chân bị đứt, nó vẫn tỏa ra ánh sáng và nhiệt độ, đó là sức mạnh chỉ thuộc về Mặt Trời.

Nhện Mặt Trời!

Cũng đại diện cho Mặt Trời, nhưng lại không đại diện cho Mặt Trời của bọn họ!

Ai sẽ giết nó? Ai nguyện ý ăn nó?

Mặt Trời sẽ ban cho ngươi vinh quang vô thượng.

Giọng nói của Thần Mặt Trời vang vọng trong đầu tất cả người và động vật, khiến vẻ mặt bọn họ càng thêm cuồng nhiệt. Nhưng khi Thần Mặt Trời ném đoạn chân xuống, những kẻ vốn đang điên cuồng lại lộ ra vẻ sợ hãi và kính sợ, đồng loạt lùi lại phía sau.

Sợ hãi Mặt Trời, kính sợ Mặt Trời đã khắc sâu vào linh hồn bọn họ. Dù chỉ là đoạn chân gãy của Nhện Mặt Trời đã chết cũng đủ khiến họ tránh xa ba thước. Cho dù Thần Mặt Trời để lộ cảm xúc khích lệ, vẫn không một ai dám chạm vào đoạn chân nhện khổng lồ đó.

Thế giới dường như trở nên yên lặng, tất cả người và động vật đều cúi đầu, không dám đối diện ánh mắt của Thần Mặt Trời, sợ nhìn thấy sự thất vọng trong đó.

Kẻ phá vỡ sự yên lặng là một nô lệ vác theo những gạch vàng nặng, đi đến Cổng Mặt Trời.

Trên làn da đen sạm của tên nô lệ đầy dấu vết cháy nắng, tấm lưng bị gạch vàng đè cong xuống, nhưng vẫn có thể nhìn ra kẻ kia còn rất trẻ, và hoàn toàn khác với những người và thú thành kính khác.

Tên nô lệ bước chậm lên phía trước giữa những ánh nhìn lạnh lùng của người và thú xung quanh, cung kính quỳ trước đoạn chân Nhện Mặt Trời khổng lồ. Rõ ràng sợ đến mặt mày tái nhợt, nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, một tay đặt lên chân Nhện Mặt Trời, dù bàn tay bị thiêu thành tro bụi cũng không hề nhúc nhích.

"Mặt... Mặt Trời."

Không được giáo dục, cũng chẳng ai dạy nói chuyện, từ duy nhất mà tên nô lệ biết nói chỉ có hai chữ Mặt Trời. Hắn kiên định, lắp bắp, lặp đi lặp lại từ ấy, cung kính cúi đầu.

Hắn sẵn lòng vì thần mà giết kẻ dị giáo, sẵn lòng vì thần mà nuốt chửng những Mặt Trời khác.

Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh liếc xuống, dừng lại trên đỉnh đầu của tên nô lệ. Dù cúi đầu kính cẩn, mái tóc ngắn màu đen vẫn rối bù đầy bất khuất, đôi mắt tuy đã bị ánh nắng thiêu rụi, nhưng không làm giảm đi khí chất kiên cường.

Trong khi tất cả người và thú đều hoàn toàn sợ hãi Mặt Trời, e dè Mặt Trời, thậm chí khi Thần Mặt Trời ra lệnh họ nuốt Mặt Trời cũng chẳng ai dám, chỉ tên nô lệ kia lại khác biệt.

Hôm nay dám cắn nuốt Nhện Mặt Trời, ngày mai sẽ dám lật đổ vị Thần Mặt Trời tàn bạo.

Đây chính là đứa con của vận mệnh.

Không ai biết Cổng Mặt Trời Inca lại được cải tạo thành thế này, thậm chí đến cả đứa con của vận mệnh cũng có thể ra đời.

Cuối cùng, thần đã chấp thuận yêu cầu của hắn. Khi hắn quyết liều mạng cắn vào nhện Mặt Trời, ngỡ rằng đó là thử thách cuối cùng Thần Mặt Trời đặt ra, đoạn chân của Nhện Mặt Trời bùng nổ, thoáng chốc ánh sáng chói lòa cùng dòng nhiệt hừng hực thiêu đốt dâng trào, tựa như dòng chảy ánh vàng kim đang vùi lấp tên nô lệ trẻ tuổi.

Đợi đến khi ánh sáng tan đi, mọi thứ khôi phục lại sự yên tĩnh, tại nơi chân Nhện Mặt Trời nổ tung có một người vàng đang đứng. Khắp người kẻ kia đều là ánh sáng vàng kim rực rỡ, giống như được đúc từ vàng ròng. Thần Mặt Trời đưa tay chỉ, kẻ kia lập tức hóa thành dịch vàng, chảy về phía Cổng Mặt Trời, trở thành hoa văn trên cánh cổng đá.

Hoa văn kia mơ hồ hiện ra bóng dáng người nô lệ trẻ với biểu cảm sửng sốt, nhưng tia vận khí kia đã thuộc về Mặt Trời. Khí thế quanh thân Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh nảy sinh thay đổi vi diệu, giữa trán hắn hiện ra đồ đằng Mặt Trời, đồ đằng rực rỡ kia đã gần như lấp đầy mọi màu sắc. Những giọt dịch vàng rực còn còn lại tụ lại, kết thành trang sức mặt trời mới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!