Chương 5: Say đắm Tương Tây (5)

Bạn đã bắt đầu luyện vàng

Thạch Đào run rẩy trong cơn mưa lạnh giá.

Dưới ánh mắt dò xét của Bính Cửu, toàn bộ xúc động và can đảm khi chen lên trước đều biến mất. Khuất nhục và tự ti khiến Thạch Đào vô thức nghiêng người, muốn giấu đi cánh tay trái chỉ còn một nửa.

Người gã cứng đờ, cuối cùng vẫn hoàn toàn bại lộ chính mình trước mặt Bính Cửu, chán nản lại tuyệt vọng.

Sợ bị vứt bỏ, sợ Bính Cửu không đồng ý.

Trong hành trình cấp nguy hiểm xen lẫn các yếu tố tâm linh kinh dị, cần chiến đấu mọi lúc như này, danh hiệu của Thạch Đào dường như không có chỗ hữu dụng, thậm chí không cảm giác được cả nguy hiểm.

"Say đắm Tương Tây, tại sao lại là Say đắm Tương Tây..."

Anh trai luôn luôn kiên cường đêm đó đã vụиɠ ŧяộʍ khóc sau khi biết chuyện.

Họ là anh em thân thiết sống nương tựa vào nhau, và cùng bị chọn vào khách sạn.

Nhưng Thạch Đào không thông minh thiên bẩm giống anh trai, có danh hiệu đặc biệt, được lữ đoàn lớn chọn trúng. Ngoại trừ cơ thể coi như cường tráng, Thạch Đào không có gì cả. Sau vài hành trình, Thạch Đào vẫn chỉ là một du khách trung cấp hai sao, gian nan giãy giụa trong khách sạn.

Biết Thạch Đào bị chọn vào Say đắm Tương Tây, Thạch Tiêu lòng nóng như lửa đốt, thậm chí phải đi xin đội trưởng của mình cho Thạch Đào một vật phẩm bảo mạng.

Nhưng độ khó của Say đắm Tương Tây thật sự quá cao, cho dù là người anh trai còn không thể đảm bảo sống sót rời khỏi đây.

Thạch Đào đã sớm chuẩn bị tâm lí xuống xe là chết. Nếu không phải anh trai xém chút trở mặt với gã, Thạch Đào gần như muốn trả lại vật phẩm bảo hộ.

Không đáng, những vật này dùng trên người hắn đều là lãng phí.

Tử vong thôi mà, có gì phải sợ?

Nhưng hiện tại đã qua nửa giờ, Thạch Đào còn chưa chết.

Thậm chí chỉ còn nửa lộ trình là bọn họ sẽ đến được khu tham quan đầu tiên.

Lòng can đảm thẳng thắn chịu chết trước đó đã bị nước mưa lạnh lẽo rửa sạch. Vừa nghĩ tới cái chết, Thạch Đào liền sợ đến run rẩy toàn thân.

Tử vong thật sự rất đáng sợ.

Thạch Đào không muốn chết, nhưng gã hiểu rõ, dưới tình huống hiện tại hướng dẫn du lịch chắn chắn sẽ đưa ra lựa chọn.

Hoặc là vứt bỏ người yếu nhất, hoặc là chỉ che chở những du khách gần phía trước

-- như vậy Thạch Đào nhất định phải chết!

Thế là hắn vọt lên đây như bị điên, không tiếc quỳ xuống cầu xin Bính Cửu, hèn mọn khẩn cầu hắn thương hại. Tất cả tự tôn đều biến mất như không còn tồn tại trước mặt tử vong.

Hắn muốn sống sót trở về, muốn sống để gặp lại anh trai.

"Mày là cái thứ rác rưởi gì, có xứng cõng anh Cửu?!"

Các du khách bị sự to gan của Thạch Đào làm cho sửng sốt, Lâm Hi là người đầu tiên phẫn nộ nhảy đến.

"Một thằng tàn phế, làm ngã anh Cửu mày có đi chết được không!"

Lâm Hi khinh thường trào phúng như một thanh kiếm bén nhọn, đâm Thạch Đào đến không ngẩng đầu lên được.

"Tôi, tôi sẽ cõng thật chắc."

Thạch Đào cầu xin dường như rất thành khẩn, đầu óc gã trống rỗng, lặp đi lặp lại đúng một câu: "Làm ơn cho phép tôi cõng ngài!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!