Chương 49: (Vô Đề)

"Triệu Hoành Đồ!"

"Mau, mau cầm máu!"

Triệu Hoành Đồ đau đến mặt trắng bệch, đầu cổ lấm tấm mồ hôi, cậu ta bấu chặt cánh tay của Vương Bành Phái muốn làm tiếp nhưng đã xụi lơ vì không còn sức cầm cung.

Trong bụng cậu ta vẫn còn một bàn chân của đứa trẻ!

Mình mẩy Triệu Hoành Đồ toàn máu, mùi tanh xộc lên gay mũi, mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến Hứa Thần và Úc Hòa An hoảng loạn, luống cuống tay chân cầm máu cho cậu ta. Vương Bành Phái phản ứng thần tốc chộp lấy cây cung của Triệu Hoành Đồ, nheo mắt thọc vào cái bụng nứt toác của cậu ta khều mạnh bằng bàn tay vững chãi đến khó tin.

"Hự!"

Vương Bành Phái lật tay, cắm thẳng cây cung xuống đất ghim chặt cặp tay chân cụt đang ngọ nguậy liên hồi ngay mũi cung.

"Aaaa!!!"

Cơn đau dữ dội khiến Triệu Hoành Đồ xém ngất lịm, may mắn thuốc bổ máu cậu ta uống lúc nãy đã phát huy tác dụng, tuy sắc mặt tái nhợt như tờ giấy nhưng máu đã không còn chảy xối xả nữa.

"Cậu Triệu, cậu thật là…"

Vương Bành Phái bất đắc dĩ lắc đầu, muốn nói lại thôi. Hắn ta biết mới nãy Triệu Hoành Đồ uống thuốc bổ máu, nhưng đâu có ngờ thằng nhóc này lại ra tay tàn nhẫn với bản thân như vậy, dám mổ bụng móc tay chân đứa trẻ. Có điều…

"Cách đuổi quỷ vật lý thế này không có hiệu quả đâu, cậu thật là, haiz."

Lũ ma quỷ trong nhiệm vụ có yếu tố siêu nhiên, há có thể bị tiêu diệt dễ dàng như vậy? Dòm chân tay màu xám xanh của đứa trẻ đang vặn vẹo giãy giụa với sức lực mạnh kinh hồn, nháy mắt đã thoát khỏi mũi cung trườn nhanh về phía Triệu Hoành Đồ như hai con bò sát khác giới xấu xí đáng sợ. Lúc này Hứa Thần và Úc Hòa An cũng kịp phản ứng, Úc Hòa An run lẩy bẩy móc lá bùa ra lẩm bẩm gì đó rồi dán lên tay đứa trẻ, Hứa Thần cũng nghiến răng rút dao găm ra chém một nhát vào chân nó.

"Aaaaaaa!!"

Nhưng khi lá bùa và con dao găm rơi xuống tay chân đứa trẻ thì người kêu gào thảm thiết lại là Triệu Hoành Đồ, tay trái cậu ta đỏ bừng như bị phỏng mà ở bàn chân phải cũng xuất hiện một vết thương chảy máu ồ ạt.

"Dừng lại mau!"

Vương Bành Phái vội hét ầm lên, làm gì có cách giải quyết nào đơn giản lại thô bạo thế này, nếu không tìm ra nguồn gốc của oán niệm thì những tổn thương bọn họ gây ra trên phần tay chân cụt của đứa trẻ, sẽ bị trả ngược lên người bọn họ.

"Vậy… vậy phải làm sao bây giờ?"

Hai mắt Úc Hòa An đỏ ngầu, hắn ta không dám manh động nữa mà trơ mắt nhìn cái tay chân cụt kia bò tới gần Triệu Hoành Đồ. Triệu Hoành Đồ thở nặng nhọc vì đau đớn, thấy tay chân cụt đang bò về phía mình thì gương mặt cậu ta lộ vẻ kinh hoàng ghê tởm muốn né tránh, tuy nhiên cũng đành bất lực chúng nhìn bò lên người rồi chui vào bụng. Triệu Hoành Đồ nghiến chặt răng, nước mắt rơi lã chã.

Nhưng vào lúc này, bụng của Triệu Hoành Đồ chợt lạnh.

"Đây, đây là…"

Úc Hòa An trợn to mắt khiếp sợ nhìn con gia súc với cái đầu trắng xanh, không biết bị ép tới gần Triệu Hoành Đồ từ lúc nào, nó lợi dụng lúc tay chân của đứa trẻ đang chui vào bụng cậu ta ngoạm lấy chúng rồi nhai rột rột trong miệng.

"Aaaaa!!"

Triệu Hoành Đồ gào lên thảm thiết, khốn khổ như thể toàn bộ xương cốt trong người đều bị nghiền nát gãy lìa vậy, cậu ta không ngừng co giật, mỗi lần sắp ngất đi thì bị cơn đau đánh thức, dáng vẻ như sắp chết đi sống lại.

"Nhả ra!"

Hứa Thần tái mặt lao tới, muốn giật lấy tay chân cụt từ trong miệng con gia súc.

"Oe, oe…"

Con gia súc đang nhai ngấu nghiến rất nhát gan, vừa trông thấy người đã khóc nỉ non như con nít. Hứa Thần chưa kịp làm gì nó đã vội phun cặp tay chân mới nhai được vài miếng ra rồi sợ sệt co rúm quỳ rạp xuống đất, nó khẽ gầm gừ nhưng chẳng dám phản kháng mà chỉ khóc thút thít.

"Khoan đã."

Vương Bành Phái nheo mắt, giao Triệu Hoành Đồ cho Úc Hòa An rồi nhặt cặp tay chân đã bị con gia súc gặm lỗ chỗ mà chẳng ngại bẩn. Bùa chú và lưỡi dao không hề để lại chút thương tích nào cho chúng nhưng vết cắn của con gia súc vẫn còn trên tay chân của đứa trẻ, chúng đang yếu ớt run rẩy trong tay Vương Bành Phái chứ không còn giãy giụa mạnh mẽ như lúc nãy nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!