Chương 48: Say đắm Tương Tây (36)

"Grừ…"

"Hộc… hộc…"

Ở tầng dưới cùng nhà sàn là đàn gia súc do Ô Lão Lục nuôi đang chen chúc nhau thở khò khè, tiếng gầm gừ y như tiếng trẻ con khóc nghe rất chói tai.

Đám người Vương Bành Phái đang lủi thủi trốn sát vào góc trong cùng chuồng gia súc. Có người lạ lọt vào nơi ở của mình nhưng đàn gia súc không phản ứng mấy mà chỉ gầm gừ vài tiếng, thân hình núc ních trắng nhách càng chen lấn sát vào nhau hơn, vừa khéo che chắn cho đám người Vương Bành Phái.

Một mùi hỗn hợp nồng nặc như mùi thịt nát lên men lâu ngày, xen lẫn dầu ôi bốc ra từ đàn gia súc lấn át cả mùi máu tanh.

Mắt Hứa Thần ra hiệu với Vương Bành Phái, bên cạnh hắn là Úc Hòa An run lẩy bẩy quấn tấm da bò già, trong lòng đang ôm một người bê bết máu hôn mê không biết sống chết ra sao.

Phải thoát khỏi đây càng sớm càng tốt, vì Triệu Hoành Đồ sắp trụ hết nổi rồi. Nếu máu tiếp tục chảy thì thể nào "chúng" cũng sẽ lần theo mùi mò đến đây, cuối cùng cả bọn sẽ như ba ba trong rọ, mặc người làm thịt. 

Vương Bành Phái ngó thấy ánh mắt của Hứa Thần, nhưng hắn ta lắc đầu bởi giờ chưa phải lúc. Hứa Thần nén nỗi lo trong lòng tiếp tục nín thở rúc vào giữa đàn gia súc, hai mắt mở trừng trừng quan sát tình hình bên ngoài.

Muốn biết ngọn nguồn câu chuyện, vậy chúng ta quay về thời điểm tắm ba ngày.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ bùa đào, trong lòng mọi người đều đề phòng vì lễ tắm ba ngày chắc chắn không diễn ra suôn sẻ, chưa kể bọn họ còn cố tình thu thập ít vật phẩm hơn.

Trong lúc thần kinh ai nấy đều căng chặt thì các "bà đỡ" đã đến trại người Miêu Anh Trúc, "lôi" những đứa trẻ trong bụng họ ra. Đứa nào coi cũng ngoan ngoãn hồn nhiên nhưng đám Vương Bành Phái vừa dòm đã giật thót, vì đám trẻ này mới chào đời đã cụt tay cụt chân, những nơi thiếu hụt bộ phận mọc ra một cục thịt chưa phát triển, coi như dị tật bẩm sinh rồi.

Nhưng lúc được mang về từ ngôi mộ tụi nó đều nguyên vẹn cả mà!

Dù chưa rõ quỷ nhi bên kia có bị cụt tay cụt chân không, nhưng trong lòng đám người Vương Bành Phái đều có dự cảm chẳng lành. Chẳng đợi bọn họ nghĩ sâu, bà đỡ móc một quả trứng từ trong tay áo rồi đặt vào cái chậu chứa đầy nước suối.

Quả trứng thuốc được luộc chín trong nước suối đun sôi, bà đỡ niệm xong những lời chúc phúc thì cầm trứng thuốc lên thử nhiệt độ, sau đó vừa lăn quả trứng trên người đứa bé từ đầu đến chân vừa ngâm nga:

"Lăn trứng thuốc một lần, da thịt mềm và mịn"

"Lăn trứng thuốc hai lần, muỗi sẽ tránh thật xa"

Niệm mãi cho đến câu "lăn trứng thuốc ngàn lần, ngăn bệnh tật vào người" thì bà đỡ mới dừng lại bóc quả trứng thuốc với ánh mắt thèm khát, rồi đưa cho du khách.

"Mời bà đẻ ăn trứng thuốc."

Người ta nói mỗi lần bà bầu sinh nở sức khỏe sẽ bị tổn hại rất nhiều, quả trứng này không những được luộc trong nước thuốc mà còn được lăn trên cơ thể của trẻ sơ sinh, là một món bổ dưỡng có thể tẩm bổ cơ thể và tăng cường sinh lực.

Lúc đám Vương Bành Phái nhìn thấy quả trứng thuốc, bỗng nhiên thấy đói cồn cào.

"Tốt nhất lần này chúng ta đừng nên chạm vào gì cả."

Những người uống canh thai nhi trong câu chuyện xưa của Bình Bình đều chết hết, chỉ có người đến muộn không uống canh thai nhi còn sống.

Câu chuyện không nhắc rõ người may mắn ấy ở thôn nào, nên bọn họ không chắc có phải người của trại Miêu Trà Bình không. Vậy cách tốt nhất là đừng chạm vào tất cả các thức ăn trong trại người Miêu Trà Bình.

Tưởng tượng thì đẹp đẽ, nhưng thực tế lại phũ phàng.

Sau khi "bà đỡ" thuyết phục ăn trứng ba lần mà đám Vương Bành Phái vẫn cương quyết từ chối thì đứa trẻ trên tay bà đỡ chợt khóc ré lên, ngay sau đó vẻ mặt ai nấy đều biến sắc.

Bụng bọn họ lại cử động như còn ẩn chứa thứ gì đó, cái bụng vốn xẹp lép giờ lại căng phồng, to gấp mấy lần lúc "mang thai". Da bụng mỏng dính thấy rõ cả hình dạng thứ bên trong, in hằn trên bụng.

Đó là dấu của một bàn tay, bàn chân nhỏ xíu!

"Bé cưng thích bạn nên không chịu ra."

Bà đỡ kéo dài giọng, nhìn chằm chằm vào cái bụng phình to bằng đôi mắt dài hẹp đầy ác ý, nó lẩm bẩm: "Ăn trứng thuốc đi, nếu không nó sẽ ở mãi trong bụng bạn."

Thoáng chốc quả trứng trong tay bà đỡ cực kỳ hấp dẫn khiến tinh thần mọi người đều bấn loạn. Vương Bành Phái cắn mạnh vào đầu lưỡi rồi phun đầy máu vào mặt bà đỡ, lợi dụng lúc nó rống lên với vẻ mặt vặn vẹo dữ tợn thì hắn ta nhảy ra ngoài cửa sổ. May mắn nhà sàn không cao, Vương Bành Phái lăn một vòng rồi co giò bỏ chạy, càng ở gần quả trứng thì sức hấp dẫn càng lớn, phải né xa nó ra mới có thể trì hoãn thời gian được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!