Chà, hay nhỉ!
Vệ Tuân theo sau đầy thích thú, nhưng cả bà đỡ lẫn Úc Hòa Tuệ đều không đoái hoài đến cậu. Đúng như dự đoán của Vệ Tuân, cả hai càng đi càng xa cuối cùng rời khỏi thôn Thiết Bích đến một cái hang trong rừng.
Dây leo và bụi gai giăng đầy hang, người thường khó tìm ra được. Bà đỡ xé chùm dây leo chặn cửa hang, Vệ Tuân ngó vào coi thì thấy trong hang có dấu vết người sinh sống nhưng khá lộn xộn, chăn đệm mục nát cùng miểng sành sứ vỡ tứ tung dưới đất.
"Hóa ra Bình Bình sống ở đây."
Vệ Tuân lẩm bẩm nhìn bà đỡ và Úc Hòa Tuệ vào hang, cậu cũng không xem mình là người ngoài mà cà hẩy theo tới trước cửa. Trong hang vừa bẩn vừa lộn xộn, Vệ Tuân không muốn vào.
Thấy cậu dừng trước cửa, bà đỡ và Úc Hòa Tuệ quay đầu nhìn cậu thật sâu, cuối cùng không để ý đến Vệ Tuân nữa mà tiếp tục đi sâu vào trong.
Lần theo chân họ là cảnh tượng của một thước phim điện ảnh tua ngược. Đống miểng sành vỡ vụn dưới đất biến thành những cái chậu, chăn đệm rách nát đã lành lặn và xếp ở góc hang. Có tiếng khóc nỉ non trẻ con vọng ra ở đâu đó, ngọn lửa nhỏ vàng nhạt bỗng phừng lên bập bùng.
Nước suối đổ vào chậu đun nóng phong đinh ba, cỏ bốn bánh, lá tre đắng và lá thơm mà bọn Miêu Phương Phỉ tìm được. Nước vừa sôi thì "bà đỡ" nhấc cái chậu xuống, để miếng lưới đan bằng tre trên miệng chậu rồi cho bàn tính, cân, hành và sừng đã được rửa sạch sẽ lên trên tấm lưới tre, tiếp theo múc nước trong chậu tưới lên các vật phẩm này.
"Bé ngoan tắm ba ngày, cơ thể vững như núi"
"Bà mụ" vừa ngâm nga vừa múc thêm nước suối mát đổ vào chậu rồi thử độ ấm, bàn tay thập thò dưới lớp áo choàng đen mọc đầy lông vàng, ngón tay khẳng khiu cùng bộ móng nhọn hoắc chẳng khác gì con quái vật trong các câu chuyện xưa.
Nó lấy tấm lưới tre xuống, úp ngược đồ đựng thóc vào trong chậu rồi đặt một miếng vải mềm sạch lên trên, sau đó cẩn thận bế quỷ nhi từ tay Úc Hòa Tuệ.
Đó vẫn là con quỷ nhi mà lần đầu Vệ Tuân gặp, làn da mỏng màu xanh xám nhỏ yếu hơn cả mèo con, đầu to thân bé, cuống rốn chưa cắt dài lòng thòng trên cái bụng hơi phình to, không dễ thương mà cũng chẳng có vẻ ngoan.
Tuy nhiên "bà đỡ" bế nó rất cẩn thận, còn Úc Hòa Tuệ thì nhìn quỷ nhi bằng ánh mắt trìu mến cứ như nó là một đứa trẻ ngoan mà bọn họ nâng niu trong lòng bàn tay hết mực yêu thương vậy.
***
Miêu Phương Phi ngồi trong phòng đối mặt với "bà đỡ", bầu không khí như ngưng đọng. Bụng Miêu Phương Phỉ đã xẹp xuống còn bà đỡ đang ôm quỷ nhi làn da xám xanh trên tay, giữa bọn họ là một cái chậu sứ đựng đầy nước suối.
Tất cả vật phẩm tắm ba ngày đều đã đưa cho Úc Hòa Tuệ nên trong tay mỗi người chỉ còn nước suối và ít thảo mộc linh tinh như cây phong đinh ba, cỏ bốn bánh…
Bầu không khí ngột ngạt khiến hai bên Thái dương của Miêu Phương Phỉ chảy mồ hôi lạnh, từ lúc quỷ nhi tách ra khỏi cơ thể là cô bắt đầu đau bụng, rất phiền. Nhưng điều khiến Miêu Phương Phỉ sốt ruột nhất vẫn là Úc Hòa Tuệ, thứ trong tay cậu ta có thật là quỷ nhi không? Nếu phải thì Lâm Hi đã cược đúng, còn lỡ như sai thì…
Khoé mắt Miêu Phương Phỉ nhác thấy bà đỡ bế quỷ nhi vẫn ngồi im lìm trước chậu gốm như tượng điêu khắc, yên tĩnh cũng tín hiệu tốt nhưng sự chờ đợi này thực sự khiến người ta bất an, giống như một tù nhân không biết khi nào mình sẽ bị kết án tử, chẳng thà ăn luôn viên đạn đồng cho xong.
Nhanh lên, nhanh lên nào!
Miêu Phương Phỉ hít sâu để lấy bình tĩnh, cúi đầu yên lặng chờ đợi.
Mà Lâm Hi lại không bình tĩnh được như vậy, đôi chân gã bủn rủn gần như bị bà đỡ lôi vào phòng. Bụng đã xẹp, cả người Lâm Hi lạnh toát, gã nhìn chằm chằm con quỷ nhi mà bà đỡ bế trên tay.
Đầu óc gã rối bời, không thể nghĩ gì cho ra hồn. Lâm Hi sợ mình sẽ chết, sợ bị xé xác rồi ăn tươi nuốt sống, gã nghĩ thôi giờ chết quách đi vậy, chứ cơn căng thẳng tuột độ này thật sự quá sức chịu đựng của gã rồi. Lâm Hi chợt nhớ đến Bính Cửu, trong lòng thoáng như được tiếp thêm sức mạnh, Bính Cửu còn ở đây sẽ không bỏ mặc gã chết đâu.
Dối lòng quá nhiều sẽ biến thành tẩy não, nhờ đó mà tâm trí Lâm Hi cũng quay về. Gã loáng thoáng nghe thấy một giọng hát, vọng về từ nơi xa xăm nào đó.
"Bé ngoan tắm ba ngày, cơ thể vững như núi."
"Bé ngoan đã tắm rồi, càng lớn càng khôn ngoan."
Tiếng hát ngày càng gần, Lâm Hi trợn to hai mắt bởi chậu nước suối trước mặt gã bỗng dưng sôi sục, nước đổi màu xanh nhạt như nước thảo dược đã nấu, miệng chậu đặt tấm lưới tre, trên lưới là sừng và các thứ linh tinh khác. Tất cả đều là vật phẩm tắm ba ngày mà mọi người trải qua muôn vàn khó khăn mới thu thập được, cuối cùng đã bị Lâm Hi đưa hết cho Úc Hòa Tuệ.
ĐM, cái đéo gì vậy?!
Tròng mắt Lâm Hi co rút, gã vô thức vươn tay sờ mấy thứ trước mặt nhưng mu bàn tay đã bị "bà đỡ" đập một phát thật mạnh đỏ tấy. Lâm Hi chẳng nhớ mình đã rụt tay về như thế nào, bởi gã có chạm vào đồ thật đâu!
Mọi thứ trước mắt đều là ảo ảnh không tồn tại ở đây, thế mà lúc "bà đỡ" kiểm tra nhiệt độ thì nước trong chậu lại sóng sánh y như thật.
Chuyện quỷ quái gì thế này?!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!