Chương 46: Say đắm Tương Tây (35-1)

Lúc chuẩn bị đồ, Vương Bành Phái luôn thấy lạnh sống lưng như bị ai đó theo dõi, mà cảm giác này còn hiện hữu khắp nơi khiến cả người hắn tê dại.

Ngay cả bọn Triệu Hoành Đồ cũng có cảm giác tương tự.

11 giờ sáng, còn 1 tiếng nữa là đến nhiệm vụ tắm ba ngày nên mọi người tập trung cùng thảo luận về những thứ đã chuẩn bị. Vì an toàn, bọn họ không chuẩn bị các món liên quan đến lời chúc như: "giúp đứa trẻ dũng mãnh hơn", "nhanh nhẹn hơn", "mạnh mẽ hơn"… mà sẽ cắt bớt và chọn tỉ mỉ vài thứ râu ria có tác dụng kém. Ví dụ như vàng bạc, đồ đựng thóc(*), mỗi người đều chuẩn bị không quá ba.

(*) Nguyên văn là , tức "thăng tử", là một loại đồ dùng bằng gỗ để đựng thóc trong dân gian xưa, bây giờ không còn nữa.

Dù vậy, ai nấy vẫn duy trì được mức độ yêu thích thấp nhất của đứa trẻ là 6 điểm, hầu như mỗi lần chuẩn bị thêm món nào thì độ hảo cảm lại tăng thêm 2 điểm.

"Hơi cao rồi!"

Vương Bành Phái bình tĩnh giơ năm ngón tay trước mặt mọi người, duy trì độ hảo cảm ở mức trung bình 5 điểm là an toàn nhất.

"Bà đỡ sẽ tới đây vào lễ tắm ba ngày, mọi người nhớ chú ý."

"Ừ."

"Tới kẻ nào tôi giết kẻ đó."

Triệu Hoành Đồ nói với ánh mắt sắc bén, qua nhiệm vụ bùa đào, cậu ta đã biết tại thắng cảnh thứ hai này mà chọn phải đứa trẻ là cực kỳ nguy hiểm.

"Đừng căng thẳng thế chứ!"

Vương Bành Phái cười sảng khoái nhằm xoa dịu bầu không khí ngột ngạt: "Hướng dẫn viên Bính đã g! ết chết Vua Cáo Bay xác sống rồi, đám còn lại chỉ là tôm tép thôi, cẩn thận xíu là được."

Rồi hắn ta nói khẽ: "Nhưng nhớ để mắt tới mấy thứ bẩn thỉu nhé, dạo này tôi hay thấy lạnh sống lưng lắm, chẹp, kỳ lạ thật!"

"Tôi cũng có cảm giác y chang."

Nghe hắn ta nói mà ai cũng rùng mình, Úc Hòa An do dự hỏi nhỏ: "Mọi người có phát hiện, Ô Lão Lục luôn bám theo chúng ta không?"

Lúc tìm đồ ở suối, nhà sàn và lò sưởi, Úc Hòa An thường vô thức tìm kiếm bóng dáng của Bính Cửu để yên lòng hơn, nhưng mỗi lần có Bính Cửu thì hắn ta lại thấy Ô Lão Lục thập thò lén lút ở đằng sau.

"Tôi nghĩ lão Ô Lột Da này đang âm mưu gì đó, mọi người nên cẩn thận thì hơn."

Ô Lão Lục à?

Vương Bành Phái sửng sốt, hắn ta chỉ lo dòm Bính Cửu mà quên để ý chuyện Ô Lão Lục bám càng. Được Úc Hòa An nhắc nhở hắn ta mới cẩn thận ngẫm lại, hừ, đúng rồi, mỗi lần hắn ta thấy ớn lạnh thì chẳng riêng Bính Cửu ở đó mà Ô Lão Lục lấp ló tít đằng xa.

Đệt mẹ nó, lẽ nào Ô Lão Lục định giở trò sao? Dân địa phương như lão muốn quậy gì đây hả?

Đôi mắt ti hí của Vương Bành Phái sắc bén lên.

Vệ Tuân rời khỏi trại người Miêu Anh Trúc đến thôn Thiết Bích, hộp gỗ của Ô Lão Lục đã không còn trong tay cậu. Trước đó nhờ trao đổi với ông chủ mua bán nhân sâm mà cậu mới hiểu sức mạnh hiện tại của đám giòi không thể khống chế bất kỳ ai, trừ khi cơ thể của người đó đã dị hoá thành quái vật. Nhưng Vệ Tuân không cần phải nghĩ nhiều, bởi trong trại người Miêu Anh Trúc đâu đâu cũng có tai mắt của Ô Lão Lục, Vệ Tuân muốn quan sát ai thì chúng sẽ tuỳ cơ ứng biến.

Kể cả theo dõi Ô Lão Lục.

Vậy nên Vệ Tuân khỏi quay về trại người Miêu Anh Trúc làm gì, có chúng theo dõi sát sao Vương Bành Phái thì cậu cứ đến thẳng thôn Thiết Bích thôi. Hơn nữa Úc Hòa Tuệ xuất hiện rồi, trực giác Vệ Tuân mách bảo lễ tắm ba ngày ở thôn Thiết Bích sẽ vui hơn nhiều.

Nhóm năm người nhưng chỉ có bốn người mang thai quỷ nhi, vậy khi lễ tắm ba ngày diễn ra, Úc Hòa Tuệ sẽ làm gì nhỉ?

Biến ra một con quỷ nhi à, hay là…?

Vệ Tuân cầm lọ thủy tinh ra lắc qua lắc lại con đom đóm bên trong. Nó vẫn tỏa sáng rực rỡ đầy sức sống, các chi gầy guộc của nó cào cào lên thành lọ, Vệ Tuân cảm nhận được nó đang rất chờ mong. 

Chờ mong lễ tắm ba ngày sắp tới sao?

Mà kể từ khi vào thôn Thiết Bích, Vệ Tuân luôn cảm thấy có ánh mắt oán độc lạnh lẽo như âm hồn không tan cứ ghim sau lưng mình. Nếu cậu tâm sự chuyện này với Vương Bành Phái, chắc cả hai sẽ đồng cảm với nhau lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!