Chương 44: Say đắm Tương Tây (33)

Vệ Tuân run lập cập không chỉ do danh hiệu máu lạnh mà còn vì thật sự lạnh, cậu bị treo như thịt ba chỉ khô trên cẳng tay lưỡi liềm của Vua Cáo Bay xác sống ở một độ cao khá lộng gió.

May thay Vua Cáo Bay xác sống không phát hiện cậu đang run. Kể từ khi Vệ Tuân dùng vòi hút của muỗi ma âm thầm đâm vào cẳng tay nó thì Vua Cáo Bay xác sống không còn nhận thức được sự tồn tại của Vệ Tuân nữa. Kẻ thù mà nó muốn g! ết chết bỗng biến mất không dấu vết, trong sự nghi ngờ và cuồng nộ, Vua Cáo Bay xác sống lục tung dòng suối, đánh hơi khắp nơi, rít gào giận dữ nhưng lại không biết Vệ Tuân đang gần trong gang tấc.

[Phớt lờ: Loài muỗi ma Valentine không thể biết khi hút máu.]

[Tham lam: Loài muỗi ma Valentine chỉ hấp thụ máu cần thiết nhất và chuyển hóa thành sức mạnh của mình.]

Hai mục này không nằm trong phần giới thiệu đạo cụ trên giao diện của khách sạn mà do Vệ Tuân đã tổng hợp lại dựa trên đặc điểm của vòi hút muỗi ma. Cơ thể mất kiểm soát hoàn toàn bị bản năng dị hoá khống chế cũng mang lại lợi ích cho cậu, bởi mức độ dị hoá càng cao thì trong đầu càng xuất hiện nhiều kiến thức xa lạ mà trước đây cậu không biết. Bản năng mách bảo cho Vệ Tuân biết những kiến thức này cực kỳ nguy hiểm nên hiện giờ cậu vẫn chưa tiếp thu được, nếu biết quá nhiều trước khi dị hóa hoàn thành thì đầu cậu sẽ nổ tung.

Trong đầu có nhiều kiến thức mới nhưng không thể đọc khiến Vệ Tuân ngứa ngáy khó chịu, may mắn lúc này cậu đang trong tình trạng nguy hiểm, giao ước giữa con muỗi vàng và Vệ Tuân cho phép cậu biết được thông tin liên quan đến loài muỗi vàng một cách an toàn từ những kiến thức nguy hiểm đó.

Muỗi Valentine là loài muỗi ma sống ở tầng ba của (Dự cảm của Vệ Tuân không được biết từ này, nếu biết đầu cậu sẽ nổ tung), hàng triệu năm trước muỗi ma Valentine là loài muỗi ma yếu nhất ở tầng chót nhưng thủ lĩnh của loài muỗi ma đã may mắn hấp thụ máu của và sống sót. Từ đó loài muỗi ma này đã đạt được một bước nhảy vọt về cấp bậc, có tên riêng, vòi hút cũng có những đặc tính khác biệt.

Vệ Tuân đã xém ngất xỉu khi đọc những thông tin này, nhưng điều đó không ngăn được việc cậu sử dụng vòi hút của muỗi ma giở trò với Vua Cáo Bay xác sống.

Tuy có cách tiếp cận khác an toàn hơn, nhưng chấp nhận rủi ro và theo đuổi sự k*ch th*ch đã là bản tính của Vệ Tuân. Vào lúc vòi hút của muỗi ma xẹt qua cẳng tay của Vua Cáo Bay xác sống thì thời gian tử vong đếm ngược của cậu vốn đang lao dốc chợt ngừng, rồi lại tăng lên một ít sau vài giây.

Máu được hút từ vòi hút của muỗi ma là năng lượng tinh túy nhất. Giờ mối nguy lớn nhất của Vệ Tuân là một lượng lớn chất độc của Vua Cáo Bay xác sống đang đọng lại trong người cậu, chưa thể tiêu trừ.

Có điều sau khi hút máu thông qua vòi hút của muỗi ma, cảm giác tê cứng đã thuyên giảm. Tiếc là vòi hút của muỗi ma quá nhỏ để bơm chất độc ra ngoài như máy bơm nước, nên công việc này tốn khá nhiều thời gian.

Nửa giờ sau cảm giác tê cứng dần biến mất, Vệ Tuân duỗi eo ôm lấy cánh tay lưỡi hái của Vua Cáo Bay xác sống, treo mình trên đó như con lười rồi lặng lẽ di chuyển rút khỏi đầu cánh tay lưỡi hái của nó.

Ngực cậu bị đâm thủng một lỗ lớn, không còn gai nhọn chặn lại nên máu lập tức tuôn ồ ạt, may mắn Vệ Tuân đã kịp dùng 1.500 điểm để mua thuốc trị thương trung cấp tạm thời lấp lỗ đó lại, rồi dùng tiếp 200 điểm để tăng thời gian tử vong đếm ngược lên.

Giờ mối nguy của Vệ Tuân đã được giải quyết. Giảm SAN không còn ảnh hưởng đến lý trí của cậu nữa, cũng bơm tiền để tăng thời gian tử vong, còn chất độc khó giải quyết trong cơ thể đang được tiêu trừ liên tục thông qua hút máu trộm khiến Vệ Tuân rơi vào sự khoan khoái hiếm hoi.

Dòng năng lượng tinh khiết đang mãnh liệt chảy vào làm cậu vô cùng thư thái.

Mà Vua Cáo Bay xác sống lại rất bực bội bởi kẻ thù bỗng chốc biến mất tăm, tìm kiếm suốt từ nãy mà chẳng thấy đâu khiến bộ não vốn đần độn của nó biến thành nồi cháo. Trong cơn cuồng nộ giận dữ, nó gầm rú điên tiết phá hủy mọi thứ xung quanh nhưng bất kể nó làm gì thì kẻ thù vẫn không xuất hiện.

Chuyện này khiến Vua Cáo Bay xác sống rất chán nản, nhưng chuyện khủng khiếp hơn vẫn còn ở phía sau.

Nó chợt nhận ra mình đang yếu dần!

Bản năng thú tính của quái vật rất nhạy bén, đáng lẽ nó phải nhận thức được sự suy yếu từ sớm nhưng chẳng hiểu sao Vua Cáo Bay xác sống luôn bỏ qua điểm này, đến khi phát hiện thì đã muộn.

"Gàooooo!!!"

Vua Cáo Bay xác sống chạy như điên giữa núi rừng với tiếng gầm thét chói tai như khóc lóc than thở, màng cánh dị hóa cùng cơ thể khổng lồ không cho phép nó bay nhảy trên các nhánh cây như những con Vua Cáo Bay xác sống khác, chỉ có thể chạy nhảy lăn lộn trong cơn hoảng loạn. Dù vậy nó vẫn không thể thoát khỏi kẻ thù đáng sợ tưởng chừng vô hình kia.

Lại một cổ thụ khác bị gãy đổ do Vua Cáo Bay xác sống đâm sầm, thân cây vốn nhẹ hều so với nó đè lên người nhưng lần này lại giống như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà. Cơ thể khổng lồ của Vua Cáo Bay xác sống lắc qua lắc lại mấy cái, sau đó ngã gục.

[Ting, bạn đã cướp đoạt toàn bộ huyết mạch tinh túy nhất của Vua Cáo Bay xác sống.]

Lúc Vua Cáo Bay xác sống ngã ầm xuống, Vệ Tuân nhanh nhảu nhảy sang cái cây khác để tránh bị cơ thể khổng lồ của nó đè bẹp. Giờ đây cậu cảm thấy no căng bụng vì tinh túy của Vua Cáo Bay xác sống hơi quá liều với cậu. Tầm 5 phút trước Vệ Tuân đã thấy "no nê" rồi, nhưng cậu giống như một tiểu ác ma tham lam thích đủ thứ, nên vẫn hút đến giờ.

Sau cảm giác no căng là cảm giác "đói khát" cồn cào do thân thể dị hóa xuất hiện, đòi hỏi một năng lượng cùng nguồn nhưng mạnh mẽ hơn nữa. Tuy Vua Cáo Bay xác sống cũng ổn, nhưng chưa hợp khẩu vị cho lắm.

Sau một thoáng nghĩ suy, Vệ Tuân mới hiểu cái gọi năng lượng "cùng nguồn" kia là đang ám chỉ ai. Vệ Tuân cố nén sự tàn nhẫn đang nhen nhóm. Muốn cậu đi hút máu Ô Lão Lục à? Kiếp sau đi!

Mà hiện tại trong đầu Vệ Tuân, vang lên tiếng nhắc nhở của khách sạn khiến cậu hứng thú.

[Bạn có thể dị hóa thành Vua Cáo Bay xác sống, tỷ lệ thành công là 50%]

"Nếu dị hóa thành Vua Cáo Bay xác sống… lúc bình thường vẫn bị giảm SAN à, bao nhiêu SAN nhỉ?"

Vệ Tuân lẩm bẩm bằng một giọng rất trầm mà chỉ mình cậu nghe được, sau đó rảo bước đến gần Vua Cáo Bay xác sống định cho nó một dao cuối cùng, bởi con vật to xác này vẫn chưa tắt thở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!