Chương 42: Say đắm Tương Tây (32-1)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cuối cùng người kia vẫn không trả lời câu hỏi của Vệ Tuân mà chỉ khẽ cười đầy ẩn ý, nhưng Vệ Tuân cảm thấy *** phải có quan hệ mật thiết với An Tuyết Phong thì mới thay mặt anh ta ký thỏa thuận được.

Đương nhiên cũng có thể là thù hằn. Thật ra Vệ Tuân từng bị rất nhiều người trước mặt hay sau lưng gọi là đồ thần kinh, tên An Tuyết Phong này vô duyên vô cớ muốn ràng buộc với cậu chẳng biết là chuyện tốt hay xấu nữa. Mà trong lòng Vệ Tuân đang có âm mưu đen tối nên không hỏi nhiều, trao đổi vài chi tiết thỏa thuận xong thì đồng ý, còn hỏi thêm có cách nào chủ động liên hệ với *** không!?

"Dù sao chúng ta cũng có duyên mà."

[Đừng cố liên lạc với tôi, trừ khi ngài không sợ rắc rối.]

Giọng nam nghiền ngẫm: [Sự tồn tại của tôi không xác định, bằng sức của ngài nếu tìm hiểu sâu hơn thì e rằng ngài sẽ phát điên đấy!]

"Ồ quao!!!"

Vệ Tuân nói bằng giọng háo hức muốn thử.

[Thời gian đã đến, ngài nên quay về đi!]

Giọng nam ngày càng xa dần, câu nói cuối cùng chỉ còn văng vẳng bên tai Vệ Tuân.

[Tôi đã xử lý bớt một số rắc rối nhỏ cho ngài rồi…]

Đến khi giọng nói dứt hẳn thì cơ thể Vệ Tuân bắt đầu có cảm giác, ý thức quay về trong chớp mắt khiến cả người cậu suýt bị thiêu cháy.

Nóng quá, cả người cậu nóng hừng hực như cá trong chảo rán mà dù có ngâm mình trong suối vẫn không thể hạ bớt nhiệt.

Vấn đề là danh hiệu [Người máu lạnh] vẫn có tác dụng trong khi cậu bị thương khiến Vệ Tuân ngoài nóng trong lạnh, đã thế chất độc của Vua Cáo Bay xác sống làm cậu tê liệt không thể lật người giữa dòng suối.

Vệ Tuân phải hao hết sức thì tay phải mới miễn cưỡng nắm lại chạm vào miếng kim loại lạnh lẽo cứng rắn, dường như nhiệt độ bất biến của nó đã xoa dịu cảm xúc bồn chồn của Vệ Tuân.

[Tên: Thẻ tên của Vệ Tuân]

[Phẩm chất: Không xác định]

[Tác dụng: Ghi lại tên của bạn, dù rơi vào hoàn cảnh điên cuồng đến đâu bạn sẽ không bao giờ quên tên của mình và luôn giữ được lý trí.]

[Tên đã ghi 1/1]

Thẻ tên vẫn còn đây, mà tên của Vệ Tuân đã bị ràng buộc trên đó. Dù đang bị giảm SAN nghiêm trọng nhưng cậu vẫn nhớ tên và không mất đi lý trí.

Cho nên ban nãy… không phải mơ.

Có được thứ lợi hại như thẻ tên, Vệ Tuân có thể tung hoành khắp chốn và không lo bị mất kiểm soát nữa, giảm SAN giờ chỉ còn là k! ch thích đối với Vệ Tuân nên cậu tha hồ thử thách mọi giới hạn.

Nhưng giờ cậu vẫn còn vấn đề hóc búa cần giải quyết.

"Gào gào!"

"Gào gào!"

Cậu bừng tỉnh giữa tiếng gầm rú tàn bạo chói tai của Vua Cáo Bay xác sống nhưng cả người còn tê liệt không thể né đòn hay phản công, làm sao đây?

Ụ má!

Vệ Tuân thầm nguyền rủa ***, nói "đã xử lý bớt một số rắc rối nhỏ cho ngài" mà Vua Cáo Bay xác sống vẫn còn sờ sờ ra đấy? Chẳng lẽ g! ết chết con quái này không phải là rắc rối nhỏ à???

Tên này đúng là vừa xấu xa vừa hẹp hòi.

Cũng may Vệ Tuân luôn nghi ngờ anh ta chứ không ngu đến mức tin sái cổ, bằng không chưa gì mở mắt ra đã đụng phải Vua Cáo Bay xác sống không khéo cậu sẽ đăng xuất khỏi Trái Đất mất. Có điều bây giờ tình hình rất bất lợi cho cậu, Vua Cáo Bay xác sống cúi đầu ngửi cơ thể Vệ Tuân để thăm dò cậu chết hay chưa, hơi thở tanh tưởi quét qua cơ thể Vệ Tuân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!