Chương 41: Say đắm Tương Tây (31-2)

Chẳng qua giờ không phải lúc lo chuyện đó, Vệ Tuân ném khẩu súng vô dụng sang bên rồi lao vào làn sương mù dày đặc như mũi tên lìa cung. Ngoài tiếng gào rống của thú hoang thì lớp sương mù sặc mùi máu tanh, cho thấy tên lửa đã đả thương Vua Cáo Bay xác sống!

Mùi máu nồng nặc khiến đôi mắt Vệ Tuân đỏ bừng, hô hấp nặng nề, nhịp tim nhanh như trống trận. Dù màn sương mù che khuất tầm nhìn nhưng bằng trực giác của quỷ, cậu vẫn phán đoán được vị trí của kẻ thù.

Gió giật thình lình nổi lên, Vệ Tuân vung bộ vuốt sắc nhọn kéo theo cảm giác xé nát truyền đến đầu móng vuốt, chợt một vỏ cây thô ráp hiện ra trước mũi cậu trong làn sương. Nom thì tưởng Vệ Tuân sắp va phải cây vợ chồng nhưng ngay sau đó cậu chợt oằn mình, linh hoạt xoay người đạp vào thân cây rồi ném mình vào con mồi trong màn sương.

Vệ Tuân tiện tay hất mảng da dính trên đầu móng vuốt xuống, Vua Cáo Bay xác sống di chuyển nhanh như chớp quanh cây vợ chồng, Vệ Tuân dí sát nút nó nhưng chỉ đụng phải bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, không còn ảo giác che mắt nên thảm cỏ xanh rờn giờ biến thành bãi đất hoang, cây vợ chồng cành lá xum xuê khô quắt queo, hàng trăm mảnh da người gầy xọp treo lủng lẳng trên cành cây cháy trụi lắc qua lắc lại.

Những bộ da này không cùng một nhóm mà là của dân trên núi hoặc du khách bị đầu người đẹp dụ dỗ đến gần cây vợ chồng, cuối cùng bị Vua Cáo Bay xác sống gian xảo xơi tái.

Vệ Tuân lùng sục Vua Cáo Bay xác sống nãy giờ vẫn ẩn mình trong màn sương mù giăng kín, cái bóng của nó thi thoảng mới hiện ra như phần nổi của tảng băng cho thấy cơ thể khổng lồ của Vua Cáo Bay xác sống kinh dị và khiếp đảm không tưởng đến mức nào!

Âm thanh nhắc nhở nhiệm vụ của khách sạn lướt qua tai Vệ Tuân nhưng cậu lơ đẹp, giờ đây cậu đã trầm mê trong cảm giác hồi hộp khi chiến đấu và rượt đuổi, hai chiếc sừng trên trán mọc dài ra uốn cong thành hình xoắn ốc, mũi sừng cực kỳ nhạy cảm với âm khí của oán niệm nên mỗi lần nhắm mắt thì Vệ Tuân có thể thấy rõ những đường nét màu xám đen trên cơ thể Vua Cáo Bay xác sống.

Đúng là rất to.

[Bạn đã quan sát thấy hỗn hợp oán niệm của Vua Cáo Bay xác sống, trưởng thôn thôn Thiết Bích và con trai cả của trưởng thôn tên A Long]

[Tiến độ nhiệm vụ: 3,5%]

Hình dáng của con quái vật không còn giống Cáo Bay xác sống bản phóng đại nữa, tám chi dài lòng thòng và gầy như cây sậy của nó chống đỡ phần thân trên trên rộng dưới hẹp, cơ thể khổng lồ hình chữ T di chuyển hệt như con rết bò lổm ngổm trên mặt đất nhưng không hề có cảm giác nặng nề, nó dễ dàng bò lên cây bằng tốc độ cực nhanh, mới đó còn ở trước mặt Vệ Tuân mà giây sau đã phóng ra sau lưng cậu.

Đằng sau!

Vệ Tuân thình lình quay người lại cắt ngược móng vuốt sắc như dao từ dưới lên trên, đúng lúc ấy một tiếng gầm thê lương phẫn uất dội vào trong đầu cậu:

"Gào!!!"

Tiếng gào rống của Vua Cáo Bay xác sống đánh sâu vào màng nhĩ Vệ Tuân khiến đầu cậu vang lên tiếng u u, những móng vuốt sắc nhọn cứa vào lớp da của Vua Cáo Bay xác sống nhưng da nó vừa cứng vừa trơn như bôi dầu xác, ngay cả móng vuốt sắc nhọn của Vệ Tuân cũng khó mà cắt vào cơ thể nó.

Một phần ba cơ thể của nó bị tên lửa oanh tạc tạo thành những vết thương lớn gần như xé nó thành hai nửa làm chảy ra một chất lỏng màu nâu xám đặc sệt, sau đó vết thương khủng b0" nứt toác nhanh chóng lành lại nhưng Vệ Tuân không đời nào cho nó cơ hội này.

Mỗi đòn tấn công của cậu đều nhằm vào vết thương của Vua Cáo Bay xác sống khiến vết thương toác rộng hơn, Vua Cáo Bay xác sống gầm lên giận dữ và chói tai nhưng không hề ảnh hưởng gì đến Vệ Tuân bởi cậu là kẻ không biết đau.

Khi Vua Cáo Bay xác sống bị thương ngày càng nặng thì màn sương mù xám xịt toả một mùi tanh tưởi nồng nặc hòa lẫn vào lớp khói trắng dày đặc do tên lửa tạo ra, thoắt ẩn thoắt hiện như động tác của Vua Cáo Bay xác sống khó mà phòng thủ. Đến khi Vệ Tuân cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tê liệt thì chất độc đã ngấm sâu.

Nhưng cậu mặc kệ, bởi Vệ Tuân đang lợi dụng cơ hội Vua Cáo Bay xác sống bay tới để tóm lấy vết thương trên lưng nó, bật người nhảy lên rồi bám cứng vào người nó!

"Ha, giỏi chạy nữa đi"

Giọng cười của Vệ Tuân khản đặc, những vết thương trên cơ thể Vua Cáo Bay xác sống bị tên lửa đốt cháy đen sì, dịch nhầy đã biến mất hết đủ để cậu ra tay. Cả năm móng vuốt trên tay phải Vệ Tuân cắm sâu vào vết thương của Vua Cáo Bay xác sống khiến nó dù chạy nhảy loạn xạ cách mấy cũng không cách nào thoát được, còn tay trái cậu thì điên cuồng thọc sâu vào vết thương của nó xé nát từng miếng thịt như dưa hấu!

"Gào gào!"

"Gào gào!"

Cơ thể của Vua Cáo Bay xác sống vùng vẫy điên cuồng như ngựa hoang đứt cương, nhưng móng vuốt sắc bén của Vệ Tuân đã ghim chặt vào cơ thể nó như đinh đóng cột, dù nó có giãy giụa cỡ nào cũng không thoát được. Nó muốn lao vào rừng để dùng cành cây hất văng Vệ Tuân xuống đất, nhưng phạm vi hoạt động của Vua Cáo Bay xác sống lại bị cây vợ chồng giới hạn trong vòng chục mét, mà khoảng không gian này vô cùng trống trải!

"Ồn ào quá."

Vệ Tuân mắng giọng khàn khàn, hai mắt đỏ rực hung tợn, h@m muốn giết chóc độc ác được tích lũy từ việc xé xác Vua Cáo Bay xác sống càng lúc càng mãnh liệt kẹt cứng trong lồng ngực cậu, Vệ Tuân cảm thấy mình như một quả bóng căng tròn, nếu không giải tỏa kịp thời thì cơ thể cậu sẽ nổ tung!

"Im mồm coi."

Vệ Tuân nghe được giọng của mình mang theo một luồng khí âm quái dị hệt như âm thanh sôi trào của dung nham nhưng vẫn mặc kệ, cậu không còn khăng khăng muốn xé xác máu thịt của Vua Cáo Bay xác sống nữa bởi cơ thể nó quá khổng lồ, muốn xé xác nó thành trăm mảnh sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Giờ Vệ Tuân chỉ muốn chấm dứt tiếng gào thảm thiết của nó để nó yên lặng vĩnh viễn.

Lợi dụng tầm nhìn dị biến do cặp sừng trên trán mang lại, Vệ Tuân nhìn về phía vô vàn đường kẻ dày đặc màu xám tạo thành cơ thể trừu tượng của Vua Cáo Bay xác sống, những đường cong màu sắc khác nhau vặn vẹo đan vào nhau, từ sâu đến nông, rõ ràng nhất là hai đường ranh giới nằm ở phần đầu và một phần năm phía sau của cơ thể khổng lồ của nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!