Thừa dịp Ô Lão Lục đi vắng, Vệ Tuân đã trộm bốn con giòi trong nhà sàn ở trại người Miêu Anh Trúc và mang đến đây.
Quái vật cùng gốc gác với Vệ Tuân sau khi bị giảm SAN chỉ có ba con muỗi ma, nhưng hai con đã chết, con muỗi vàng thì tiến hóa rồi. Giờ mà muốn có ngay quái vật giống thế thì Vệ Tuân chỉ nghĩ đến Ô Lão Lục.
Cậu không biết máu mình có tác dụng với giòi và khiến Ô Lão Lục chú ý hay không, nhưng hiện tại lão vắng mặt cũng khá thuận lợi cho Vệ Tuân.
Vệ Tuân chỉ tò mò thôi, chứ chẳng có ý xấu gì đâu.
Máu ngay chỗ mảnh bướm cũng giống máu ở những nơi khác trên cánh tay trái, Vệ Tuân vô cùng nghiêm túc dùng nhíp gắp mấy con giòi bỏ vào mỗi lọ hai con, tò mò quan sát sự thay đổi của chúng. Lúc mấy con giòi giống gạo Ấn Độ rơi vào máu thì chúng bắt đầu điên cuồng giãy giụa, bọt khí màu xám đen liên tục nổi lên, cảnh tượng kỳ dị tà ác hệt như nữ phù thủy độc ác trong truyền thuyết đang pha chế thuốc.
Chắc chúng không chết đuối đâu nhỉ?
Vệ Tuân vừa ghê tởm vừa lo lắng, cũng may mấy giây sau máu không còn sôi bọt khí nữa. Máu chỗ mảnh bướm trong lọ thủy tinh bên trái đã bị hút hết nửa, còn lọ bên phải đã bị hút cạn, đám giòi màu trắng như hạt lúa mì ở dưới đáy lọ hình như không thay đổi mấy ngoại trừ… mập hơn chút?
Hiển nhiên hai con giòi bên trái mập hơn, trắng trắng mềm mềm còn hơi dễ thương. Mà hai con bên phải thì ốm hơn xíu nhưng khá sạch sẽ, chắc mấy con giòi này là sạch nhất trong cơ thể Ô Lão Lục rồi.
"Máu ở hình xăm có năng lượng dồi dào hơn, nhưng máu ở mấy nơi khác trên cánh tay trái cũng có tác dụng à?"
Vệ Tuân nghĩ ngợi miên man, máu trong lọ bên trái chưa bị hút hết nhưng trạng thái hai con giòi lại tốt hơn hai con đã hút cạn máu ở lọ bên phải. Chắc cấp bậc tụi nó quá thấp nên không thể hấp thụ hoàn toàn máu của cậu.
Điều tiếc nuối hơn cả là không có ý thức mới nào xuất hiện trong đầu Vệ Tuân, làm cậu không cảm nhận được suy nghĩ của chúng. Tụi nó yếu hơn con muỗi vàng nhiều, trong cơ thể Ô Lão Lục có tới trăm triệu con giòi, mà bốn con giòi này mới dòm đã thấy chẳng có đặc sắc rồi nói chi đến ý thức riêng bản thân.
Bốn con giòi không biết mình bị Vệ Tuân ghét bỏ, cứ gắng hết sức nhích đến gần Vệ Tuân muốn gần gũi cậu hơn qua lọ thủy tinh, tụi nó liên tục thể hiện sự thân thiết nhưng Vệ Tuân đâu muốn thân với giòi làm gì.
"Chán nhỉ!"
Vệ Tuân tiếc hùi hụi: "Làm mình tưởng…"
Tưởng rằng nếu mọi chuyện suôn sẻ, biết đâu cậu sẽ khống chế được Ô Lão Lục.
Vệ Tuân đè nén suy nghĩ xấu xa trong lòng, coi như thí nghiệm này thất bại nhưng quả thật máu cậu có rất nhiều tác dụng. Lỗi là do cơ thể của Ô Lão Lục có quá nhiều giòi, nếu mai này cậu đụng trúng quái vật đơn lẻ thì có khi chỉ cần một lọ máu là đã phát huy tác dụng đáng kể rồi.
"Nè cưng, đừng ăn uống bậy bạ chứ."
Không biết từ lúc nào có con đom đóm đã bay đến sát miệng lọ thủy tinh bên trái, nóng vội muốn chui vào bên trong nhưng lại bị ngón tay của Vệ Tuân đè ngay miệng lọ.
Con đom đóm đậu trên mu bàn tay cậu, lặng lẽ tỏa ra đốm sáng xanh biếc trông rất đẹp.
"Mày theo tao bao lâu rồi?"
Vệ Tuân đổ xuống hai lọ chứa chút máu và bốn con giòi xuống suối Tiểu Long nhằm xóa sạch dấu vết. Cậu không biết Ô Lão Lục có cảm giác ra gì không, nhưng cẩn thận vẫn là trên hết.
Con đom đóm bay theo đậu trên vai Vệ Tuân, trông như một chiếc đèn ngủ mờ ảo.
"Vẫn muốn chơi bóng à?"
Trông Vệ Tuân như đang lẩm bẩm một mình nhưng thực ra cậu đang trò chuyện với con đom đóm, hay nói đúng hơn là quỷ nhi. Nó là quỷ nhi ôm lấy chân cậu nhanh nhất khi ấy, tương đối hoạt bát (?), Vệ Tuân đã lôi tổng cộng bốn quỷ nhi từ dưới gầm giường, thêm con này nữa là năm.
Mới đầu cậu tưởng cả năm con quỷ nhi sẽ chui hết vào bụng các du khách, nhưng có lẽ do thân phận đặc biệt nên con quỷ nhi này đã bị bỏ lại. Nó mon men theo Vệ Tuân suốt cả quãng đường, lúc Vệ Tuân đổ máu xuống suối thì nó vẫn bám riết mà bay mấy vòng trên mặt suối.
"Cục cưng, đến đây nào."
Vệ Tuân đưa tay ra, con đom đóm lập tức đậu trên ngón tay cậu giống như viên ngọc lục bảo.
"Có vài phần tử xấu đã lăn lộn trong máu đó rồi, bẩn lắm."
Giọng điệu cậu nghe như đang dỗ dành trẻ con, con đom đóm lóe lên từng chặp với tần suất gấp gáp hơn trước, Vệ Tuân nhận ra cảm xúc mà nó truyền tải rõ ràng hơn cả mấy con giòi và con muỗi mập.
Cậu hiểu quỷ nhi cũng thích uống máu, có vẻ máu là liều thuốc bổ tuyệt vời cho chúng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!