*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh trở lại
"Khốn kiếp!"
Khi mảnh vỡ con bướm Maria bị hất bay ra, tất cả mọi người đều sững sờ! Kẻ Truy Mộng không nhịn được văng một câu th* t*c, ngay cả lưỡi đao của An Tuyết Phong cũng khựng lại một thoáng!
Chính khoảnh khắc ấy cho phép Người Điều Khiển Rối thở gấp một nhịp, chỉ trong chớp mắt là cô ta đã sắp rơi vào vực sâu để rời đi. Nhưng khác thường thay, lần này cô ta lại không chạy —— nửa thân trên điên cuồng lao về phía trước, dốc toàn lực vươn tay muốn lấy mảnh vỡ kia, nhưng đã có người nhanh hơn một bước!
Găng tay da đen gần như nhuộm đỏ bằng máu, trên lưỡi đao cũng đều là máu tươi. Mảnh vỡ màu tím lam tựa cánh bướm nhỏ bay lượn, hạ xuống đầu ngón tay, rơi vào một điểm màu đen giữa một biển máu đỏ tươi.
Vệ Tuân không chắc vuốt mèo có thể cào nó ra được hay không, để đề phòng không được, vì muốn moi từ trong Người Điều Khiển Rối mà cậu còn mang cả áo choàng đỏ của Kẻ Đùa Cợt Số Mệnh ra quấn quanh lưỡi đao để làm phương án dự phòng, nhưng vuốt mèo thực sự cào được mảnh vỡ.
Tất cả diễn ra chỉ trong khoảnh khắc, Vệ Tuân nhanh tay lẹ mắt cướp lấy mảnh vỡ. Nhưng còn chưa kịp cất thì An Tuyết Phong đã bất ngờ có phản ứng —— anh kéo theo Vệ Tuân lùi mạnh mười mấy bước, lùi thẳng tới mép bệ cao!
Đao Quy Đồ chắn ngang trước người, còn bàn tay kia thì gắt gao ghì chặt Vệ Tuân trong lồng ngực, bàn tay to mạnh mẽ ép chặt lấy bàn tay đang giữ mảnh vỡ con bướm của cậu.
"Cất kỹ đi..."
Hơi thở nóng hổi run rẩy phả bên tai, An Tuyết Phong chỉ kịp nói duy nhất câu ấy. Ngay sau đó, trong đầu Vệ Tuân vang lên một tiếng nổ long trời lở đất, chấn động còn dữ dội hơn cả sấm sét, suýt nữa khiến cậu ngất ngay lập tức! Đồng thời, trong đại sảnh ảo, trong đầu tất cả mọi người cũng đồng loạt vang dội tiếng sấm kinh hoàng!
Những kẻ sức chịu đựng kém lập tức hôn mê bất tỉnh. Theo lẽ thường, họ phải được tự động đưa ra khỏi đại sảnh ảo hoặc trả về căn cứ, nhưng lần này nhà trọ hoàn toàn không làm gì, chỉ mặc cho họ lảo đảo ngã gục la liệt dưới đất. Chỉ có du khách đặc cấp trở lên và hướng dẫn viên hạng Ất trở lên mới ráng gượng giữ được tỉnh táo, nhưng cũng sắp bị tiếng sấm kinh hoàng ấy dọa đến ngẩn người.
Chỉ những du khách và hướng dẫn viên có thực lực mạnh hơn mới nghe ra được ý nghĩa thật sự ẩn trong tiếng sấm rền kia —— đó chính là cảnh báo gần như cao nhất của nhà trọ!
[Cảnh báo! Cảnh báo! Nội bộ nhà trọ bị xâm nhập bởi năng lượng kh*ng b*! Nội bộ nhà trọ bị xâm nhập bởi năng lượng kh*ng b*!]
[Hệ thống phòng ngự cấp cao nhất đã khởi động! Quét tra xét sắp bắt đầu, quét tra xét sắp bắt đầu!]
Âm thanh của nhà trọ lạnh lẽo tột độ, kh*ng b* đến cực hạn. Thoáng chốc, mọi người đều có cảm giác da đầu như bị móc câu lôi kéo, dường như trên linh hồn treo một sợi dây, còn nhà trọ đang kéo căng tất cả những sợi dây ấy lại.
[Cấm hành động! Cấm rời khỏi! Người vi phạm sẽ bị xử lý trục xuất! Nhắc lại lần nữa, người vi phạm sẽ bị xử lý trục xuất!]
Đầu óc Vệ Tuân ong ong, trong ý thức dường như có một chuỗi thông tin đỏ rực ập tới, như thuỷ triều máu cuộn trào nuốt chửng lấy cậu. Cảm giác mất khống chế, nghẹt thở dâng tràn, nhịp tim đập ngày càng nhanh, hoàn toàn chẳng thể kìm lại. Trong khoảnh khắc ấy, cậu gần như mất hẳn khả năng kiểm soát cơ thể, hệt như ngày đầu tiên bước vào nhà trọ, suýt nữa đã vì vi phạm quy tắc mà bị loại bỏ.
Ngọn lửa bỏng rát như thiêu đốt lan tràn khắp toàn thân, tiếng còi cảnh báo chói tai sắc nhọn trong tai cậu dần biến thành tạp âm điên cuồng vô nghĩa. Vệ Tuân lờ mờ trông thấy một tia sáng tím lam bao phủ gần rìa tầm mắt, như một lớp màng xanh nhạt, ngăn cách cậu khỏi những dòng cảnh báo đỏ rực của hệ thống.
Trong hỗn loạn, lạ thay Vệ Tuân vẫn giữ bình tĩnh, thậm chí tốc độ suy nghĩ trong đầu còn nhanh hơn.
Đây là mảnh vỡ con bướm Maria sao? Chính là nguồn năng lượng kh*ng b* trong lời cảnh báo của nhà trọ?
Bươm bướm vốn chẳng phải là biểu tượng của nhà trọ sao, tại sao lại bị gọi là xâm nhập?
Trước đây cậu từng dùng mảnh vỡ con bướm trên xe buýt cũng chẳng sao... Không sao là vì khi ấy mảnh vỡ còn ở trong vật chứa, hay là bởi loại mảnh vỡ này vốn không thể trực tiếp xuất hiện trong đại sảnh ảo?
Mảnh vỡ con bướm Maria trong cơ thể Người Điều Khiển Rối gắn thẳng vào da thịt cô ta, không biến thành hình xăm con bướm giống cậu. Nguyên nhân là vì đâu?
Nhưng ngay giây tiếp theo, Vệ Tuân không còn kịp nghĩ ngợi nữa, đồng tử co rút lại, giá trị SAN rớt thẳng xuống đáy.
Cậu đã nhìn thấy một thứ không thể lý giải nổi.
Đại sảnh ảo của nhà trọ vốn dĩ luôn rực rỡ ánh đèn, nay bỗng tối sầm lại, còn kinh khủng hơn cả cảnh cúp điện. Trong màn hắc ám vô tận ấy, xuất hiện một cặp "mặt trời" khổng lồ có màu đỏ sẫm.
Không... đó không phải là mặt trời, mà là một đôi mắt khổng lồ đỏ sẵm. Không có tròng đen, không có lòng trắng, tựa như hai chiếc đèn pha khổng lồ.
Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm hướng xuống đỉnh đầu An Tuyết Phong, như thể đang dò xét thứ gì đó.
Mà sự xuất hiện của nó dường như là điềm báo — vô số mắt đỏ sẫm đồng loạt hiện ra trong bóng tối vô tận, tựa như trên đầu mỗi người trong đại sảnh ảo đều mọc ra một cặp mắt đang ngấm ngầm dõi theo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!