"Không sai, câu thần liên này là để cầu xin con đàn cháu đống, hương khói liên tục, cầu mong bé gái mới sinh không bệnh tật tai ương."
Vệ Tuân nói: "Suối Tiểu Long núi non trùng điệp nhấp nhô và cực kỳ khép kín, từng được xem là "Vùng đất man rợ Long Khê", hiện giờ vẫn còn lưu truyền rất nhiều phong tục kỳ dị thời xa xưa. Nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là trải nghiệm tập tục nuôi dạy con cái, theo cách đặc biệt của vùng núi Tương Tây."
Nghe Bính Cửu nói mà lòng các du khách đều nổi lên dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, mấy lời tiếp theo đã khiến cả bọn ớn lạnh.
"Trong hành trình Đắm say Tương Tây, các bạn sẽ được trải nghiệm ba tập tục dạy con tiêu biểu nhất. Đó chính là: vẽ bùa đào, tắm ba ngày(*) và tiệc ba triều(**). Nói đến đây hẳn các bạn du khách thông thái sẽ khó hiểu, vì vẽ bùa đào là cách thầy phù thủy sử dụng xua đuổi tà ma cho bà bầu nhưng chúng ta không có bà bầu, vậy phải làm sao bây giờ?"
(*) Tắm ba ngày: là một tập tục sinh đẻ, đây là một nghi thức rất quan trọng trong ngày sinh của người Trung Quốc thời xưa. Vào ngày thứ ba sau khi em bé chào đời, lễ "tắm ba ngày" sẽ được tổ chức để mời họ hàng và bạn bè đến chúc mừng em bé. Mục đích của lễ "tắm ba ngày" là rửa sạch ô uế, tiêu trừ và phòng tránh tai họa.
(**) Tiệc ba triều: là một tập tục dùng để chỉ nghi lễ được tổ chức trong vòng từ ngày thứ ba đến ngày thứ bảy sau khi người phụ nữ sinh con đầu lòng. Nhìn chung, nó được chia thành hai phần: "công danh" và "tiền trường thọ". Vào ngày thứ hai sau khi người mẹ sinh đứa trẻ, bố của đứa trẻ sẽ mang một con gà đến nhà bố mẹ vợ để báo tin vui (gà trống cho bé trai và gà mái cho bé gái). Bà nội của đứa trẻ phải chọn ngày lành từ mồng ba đến mồng bảy sinh con để làm tiệc "Ba triều".
Nghe đến đây thì đám người Triệu Hoành Đồ đã nhận ra điều gì đó nên mặt mũi tái mét, ngay cả Vệ Tuân cũng vậy… vừa tiếc vừa tức. Khốn kiếp thật! Cậu cũng đeo gùi tre, mà sao không có đứa trẻ nào bò vào vậy chứ!?
Cậu đã tốn cả đống tiền mới được trải nghiệm cảm giác đau đẻ, thế mà đám du khách này chẳng cần tốn một xu. Đâu chỉ vậy, làm xong nhiệm vụ bọn họ còn được điểm thưởng nữa. Sướng y như có cái bánh từ trên trời rơi xuống ấy! Vệ Tuân không biết hướng dẫn viên có thể làm du khách hay không, nhưng nếu có cơ hội cậu nhất định sẽ thử!
"Vâng, đúng như mọi người mong đợi. Các bạn du khách đã chọn được thai nhi mà mình yêu thích rồi phải không nào?"
Vệ Tuân bất mãn bắn một tràng liền tù tì: "Những thai nhi này còn quá nhỏ, vừa tròn sáu tháng tuổi nhưng khéo là việc vẽ bùa đào sẽ diễn ra với bà bầu ở tháng thứ sáu. Vì vậy tiếp theo mọi người sẽ đóng vai bà bầu sáu tháng để trải nghiệm cách thầy phù thủy xua đuổi tà ma cho bà bầu."
Vệ Tuân vừa dứt câu thì đám người Triệu Hoành Đồ bỗng thấy gùi tre sau lưng nhẹ bẫng, cái bụng phía trước phình ra nhanh như quả bóng đang bơm hơi. Quần áo chật cứng cuộn lên trên, cả đám ôm cái bụng to đùng như mang bầu sáu tháng!
Không ngờ nhiệm vụ lại thế này!
Triệu Hoành Đồ nhìn cái bụng nhô lên của mình hệt như nhìn con quái vật, muốn sờ cũng không dám sờ, trong lòng vừa sợ vừa ghê tởm. Dù sao cậu ta chỉ mới 16 tuổi thôi, không sợ trầy da tróc vảy nhưng mấy cái thứ chui vào người mình rồi sinh sôi nảy nở trong đó khiến cậu ta sởn gai ốc.
Càng nghĩ sắc mặt Triệu Hoành Đồ càng trắng nhách, bụng dạ nhộn nhạo cùng với cơn buồn nôn ập tới. Cậu ta lúng túng không hiểu vì sao chứng say xe lại kéo dài lâu thế, đến giờ vẫn còn mắc ói muốn nôn oẹ.
Hứa Thần đứng bên cạnh cũng che miệng cau mày nôn khan vài tiếng, làm Triệu Hoành Đồ sực tỉnh ra. Mẹ bà nó, đây không phải là triệu chứng khi mang thai sao!?
"Các bạn vui lòng giữ kỹ tấm thiệp của thầy phù thủy, chuẩn bị cẩn thận và đừng làm mất nó. Nhiệm vụ lần này là trải nghiệm nhập vai, hy vọng mọi người nghiêm túc phối hợp."
Lúc phát thiệp, Vệ Tuân cứ nhìn chằm chằm cái bụng của nhóm du khách đầy vẻ hiếu học. Cậu rất tò mò vì thai nhi sáu tháng có phải cục bột đâu, sao nhét vào bụng đàn ông hay thế? Nội tạng bị ép thế nào để không bị tổn thương nhỉ?
Thật lòng cậu rất muốn thử, sự tò mò này đã tạm thời lấn át nỗi đau vì Bình Bình biến mất.
Hu hu, Bình Bình, Bình Bình của cậu…
Vệ Tuân nhớ đến lại thấy bực, nghiến răng phát hiện Ô Lão Lục vẫn chưa quay về. Nhất định cậu phải dạy cho Ô Lão Lục một bài học nhớ đời mới được.
"Nhân đây nói luôn, chắc các bạn đang rất muốn biết những du khách kia đã đi đâu đúng không? Đừng lo lắng, sau lễ "tắm ba ngày" trại người Miêu Trà Bình sẽ cùng với thôn Thiết Bích đối diện suối Tiểu Long tổ chức tiệc "ba triều" thật linh đình, để ăn mừng những đứa trẻ mới chào đời. Đến lúc ấy các bạn sẽ gặp lại nhau."
Thôn Thiết Bích!
Cả nhóm thầm rùng mình. Phát thiệp xong thì buổi họp ngắn ngủi coi như đã kết thúc. Vệ Tuân xoay lưng về phòng, còn bốn người Triệu Hoành Đồ vẫn ở lại cùng nhau thảo luận.
"Thôi thế này thì hỏng rồi, mấy người Tuệ Tuệ đã sang thôn Thiết Bích."
Úc Hòa An ôm bụng, vẻ mặt chua xót: "Chúng ta mang bầu, nếu, nếu họ cũng vậy thì có khi nào đó là thai quỷ không?"
Đúng vậy, lời nói của Úc Hòa An đã đánh trúng điểm lo lắng nhất của Triệu Hoành Đồ. Vừa rồi Bính Cửu đã nói "các bạn du khách đã chọn được thai nhi mà mình thích", chẳng lẽ cái gọi là chọn đứa trẻ hay quỷ nhi là ám chỉ điều này ư?
"Anh Vương, theo anh bọn họ có gặp nguy hiểm không?"
Lúc này đội trưởng Miêu không có ở đây, năng lực Triệu Hoành Đồ mạnh nhất đội nhưng có lẽ vì loạt chuyện xảy ra trong mộ thai nhi khiến cậu ta vô thức tin tưởng Vương Bành Phái, nên hỏi ý kiến hắn ta.
"Tiểu Triệu, đừng hấp tấp, chắc chắn sẽ có nguy hiểm, nhưng cũng chưa biết chừng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!