Chương 35: Say đắm Tương Tây (28-1)

Từ lúc Bình Bình bị Ô Lão Lục bế đi thì Vệ Tuân đã rơi vào trạng thái sa sút chẳng thiết sống. Đây không phải cảm xúc tiêu cực bi quan gì, chẳng qua không buồn nhúc nhích và lười phản ứng thôi.

Giống như ngày mai khai giảng nhưng thay vì làm bài tập, bạn lại nằm ườn trên sofa nghịch điện thoại vậy.

Vệ Tuân đang tụt mood y như thế, trừ khi lệ quỷ Bình Bình trở lại bằng không cậu vẫn ở trong tình trạng chán nản buông xuôi mọi thứ. Mặc kệ Triệu Hoành Đồ kéo tay áo hay bị Vương Bành Phái vác lên vai, Vệ Tuân đều không phản ứng.

Mãi đến khi tiếng vo ve đuổi tới gần đuôi xe khiến cặp sừng trên trán nóng ran, Vệ Tuân mới lấy lại chút tinh thần.

Thứ gì đây?

Lúc này, Vệ Tuân mới hoàn toàn bị đánh thức khỏi thế giới của mình và tìm về thực tế. Cậu nhíu mày nhìn quần áo đã ướt đẫm máu dính sát vào da thịt, vô cùng khó chịu. Mùi máu tươi gay mũi nhưng cái rét lạnh do mất nhiều máu càng khiến Vệ Tuân lười biếng hơn, hệt như con rắn ngủ đông không chịu nhúc nhích vậy.

Có điều… mùi hương phả ra từ phía sau rất thơm.

Vệ Tuân quay đầu dòm cửa sổ xe, chợt trông thấy một con muỗi màu trắng xám to bằng móng tay đang bay sát cửa kính. Nó không khác mấy so với muỗi thông thường nhưng giờ phút này Vệ Tuân thấy nó như được làm từ kẹo… Không, đây không phải cảm giác của cậu mà chính cặp sừng trên trán đã khiến cậu có cảm giác đó.

Tuy đều là cơn thèm ăn, nhưng cảm giác không hề giống lúc cậu gặp oán niệm. Nếu nói oán niệm là chất dinh dưỡng của cặp sừng thì đám muỗi này có vẻ đúng với cách nói đó hơn, chẳng qua nó nhỏ nên năng lượng hơi ít.

Vệ Tuân luôn cảm thấy bản thân sau khi chuyển hóa chính là ác ma, đã là đồng loại thì tạm gọi đám giặc này muỗi ma vậy, nhưng năng lượng muỗi ma thấp như đường cát chất lượng kém, chẳng đủ bón cho cặp sừng. Mà đàn muỗi dí theo phía sau lại đông nghìn nghịt, đối với cặp sừng không khác gì một cục đường phèn đang bay tới, mặc dù chất lượng kém và năng lượng cấp thấp nhưng gộp chung lại vẫn khá ngon.

Hơi thèm thèm rồi!

Vệ Tuân nhìn chằm chằm số lượng muỗi ma ngày càng nhiều trên cửa kính xe, buồn bực l! ếm môi.

Xấu quá đi!

Đúng lúc này xe bị tắt máy làm muỗi ma bu đến càng nhiều, Vệ Tuân có cảm giác chúng cũng đang thèm khát nhìn chằm chặp cậu muốn hút cạn nguồn năng lượng cao cấp hơn.

Tiến hóa là bản năng của mọi sinh vật. Ngay cả con muỗi nhỏ bé cũng thèm khát da thịt Vệ Tuân.

"Vậy thì đến đây nào!"

Vệ Tuân cảm thấy thú vị, bật cười mở cửa kính xe. Tiếng la ỏm tỏi từ phía Triệu Hoành Đồ biến thành những nốt nhạc vô nghĩa mơ hồ bên tai cậu, Vệ Tuân vươn tay ra ngoài cửa sổ, trận chiến ban nãy đã để lại những vết thương trên cánh tay trái khiến đàn muỗi thoáng chốc đã bay đến bu kín. Cái mảng đen xám xịt đó làm ai nấy lạnh toác cả da đầu.

Mà giây phút tiếp theo thì đám muỗi đó đều chết hết. Quá yếu! Bọn chúng yếu đến mức mới chạm vào máu cậu đã bị hút ngược biến thành năng lượng tinh khiết hòa vào cơ thể Vệ Tuân, còn nói gì đến việc uống máu cậu để tiến hóa chứ.

Cánh tay Vệ Tuân hơi run khiến xác muỗi ma rơi lả tả như vỏ cám, bị hút cạn năng lượng nên cơ thể chúng rất yếu ớt dễ vỡ y như sương giá đóng băng. Một lớp xác muỗi ma rơi xuống thì vô số muỗi ma rồ dại khác lại lao vào cánh tay Vệ Tuân, nhưng kết quả chỉ có chết.

"Cảm ơn vì đã chiêu đãi."

Đôi mắt Vệ Tuân khép hờ thích chí, không cần mua thuốc điều trị mà những vết thương trên người cậu đã nhanh chóng kết vảy rồi. Sức khống chế của Vệ Tuân đối với cơ thể cũng dần hoàn thiện hơn, dưới sự khống chế của cậu, vết thương trên cánh tay trái không khép hoàn toàn mà để máu tươi lan tỏa cuốn hút lũ muỗi ma đuổi đến.

Dòm từ bên ngoài, cơn lốc xoáy do đàn muỗi tạo ra giống như lớp sương mù dày đặc xám xịt, mục tiêu chính là cánh tay của Vệ Tuân, đám nào đáp xuống thì chết đám đó.

Như trong các câu chuyện ngụ ngôn thường kể: Muốn thứ gì từ quỷ dữ, đều phải trả cái giá cắt cổ.

Hấp thụ năng lượng liên tục khiến cơ thể Vệ Tuân nóng bừng, mỗi nhịp thở đều mang theo sức nóng hừng hực. Cảm giác này thật sự quá phê! Dù bên tai là tiếng giá trị SAN giảm xuống như mất phanh nhưng Vệ Tuân chẳng thèm đếm xỉa, như một đứa trẻ chưa thoả mãn mà đòi hỏi nhiều hơn nữa, đôi mắt đen láy nhìn đàn muỗi — ở đó, Vệ Tuân ngửi thấy một mùi thơm ngon hơn.

Giữa đàn có ba con muỗi ma thuần chủng cực lớn. Chúng cũng bị máu của Vệ Tuân hấp dẫn, nhưng cũng lơ ngơ cảm thấy đó là mồi độc nên do dự chưa chịu bay tới.

Đến nhanh nào…

Vệ Tuân thở nhẹ một hơi, khống chế cánh tay trái khiến vết thương nứt sâu hơn, mùi máu tanh lan tràn khiến đàn muỗi ma xung quanh phát điên.

Đến lẹ nào~

Vết thương nứt tới gần mảnh bướm Maria, do đàn muỗi bu kín nên Vệ Tuân không nhìn thấy mảnh bướm đã sáng loe lóe nhuộm một màu xanh tím nhạt lên máu chỗ đó.

Cuối cùng ba con muỗi ma đang ẩn mình trong màn sương dày đặc không nhịn được nữa, hai bóng muỗi to bằng bắp chân đã xuyên thủng màn sương xám xịt, một con có hoa văn trắng trên nền đen, con khác có hoa văn đen trên nền trắng, sau lưng tụi nó đều có ba đôi cánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!