Chương 34: Say đắm Tương Tây (27)

"Luồng gió đen biến mất rồi!""

Khi hướng dẫn viên Bính đang đánh nhau khí thế với quái vật giữa luồng gió đen hình thành từ oán niệm, thì đám Vương Bành Phái ở bên ngoài cũng lòng như lửa đốt.

Quỷ che mắt biến mất rồi, các thiết bị điện tử bị nhiễu sóng đã hoạt động bình thường, lúc này đã sắp 10 giờ rưỡi. Bọn họ phải quay về trại người Miêu Anh Trúc trước 11 giờ nhưng nhóm Hầu Phi Hổ vẫn biệt tăm, Bính Cửu còn đang chiến đấu và chưa có dấu hiệu ngừng. Hứa Thần nhìn chằm chằm luồng gió đen oán niệm, cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Bính Cửu, đôi mắt vì dùng quá độ mà chảy cả máu.

Lúc bọn họ đang gắng sức lao đến chỗ Bính Cửu thì bức tường vô hình ngăn cách bỗng dưng biến mất, luồng gió đen oán niệm cũng tan nhanh hiện ra hình hài của Bính Cửu.

Kết thúc rồi đấy ư!

Triệu Hoành Đồ nôn nóng hơn ai hết, lao tới chỗ Bính Cửu đầu tiên, còn chưa kịp kêu "hướng dẫn viên Bính" thì đã thấy Bính Cửu nhảy tại chỗ như điên, đạp thật mạnh lên vũng nước, giọng nghẹn ngào thì thầm đay nghiến "Ô Lão Lục ông đừng hòng chết tử tế", "mua thuốc trừ sâu" linh tinh gì đó.

Ban đầu Triệu Hoành Đồ cũng giật mình vì những vết sẹo khủng khiếp trên cơ thể Bính Cửu, sau đó cậu ta nghe thấy tiếng khóc của Bính Cửu (?). Cậu ta nghĩ chắc mình bị lãng tai rồi, sao Bính Cửu có thể khóc tức tưởi vậy được chứ? Triệu Hoành Đồ lắc đầu dữ dội, lo lắng nắm tay áo Bính Cửu hỏi một mạch:

"Hướng dẫn viên Bính, mấy người anh Hầu, anh có biết họ…"

"Tạm thời đừng nói đến chuyện này, mau chạy thôi!"

Ba người Vương Bành Phái, Hứa Thần và Úc Hòa An vọt tới, Vương Bành Phái nháy mắt ra hiệu với Triệu Hoành Đồ rồi vác Bính Cửu lên vai, cả đám lao thẳng đến chiếc xe địa hình. Triệu Hoành Đồ đang kéo tay áo Bính Cửu cũng bị lôi mấy bước, vô thức quay đầu dòm về nơi Vương Bành Phái chỉ, trong lòng chợt lạnh buốt.

Chỉ thấy lớp sương mù dày đặc vốn đã tan đi giờ lại ngưng tụ, bay nhanh về phía thượng nguồn suối Tiểu Long như biển mây cuồn cuộn bao la hùng vĩ dậy sóng, chớp mắt đã lướt ngang qua ngôi mộ và lao thẳng tới chỗ họ.

Cảm giác khủng hoảng như bị kim đâm thủng thần kinh, da đầu Triệu Hoành Đồ tê rần vô thức nhấm nháp mùi vị tử vong nồng nặc từ trong đám mây mù cuồn cuộn kia. Triệu Hoành Đồ không dám nấn ná, bản năng mách bảo cậu ta phải quay đầu chạy ngay lập tức, vừa chạy đến chỗ xe địa hình đã thấy Vương Bành Phái đang đỡ Bính Cửu ngồi vào ghế sau, còn Hứa Thần ngồi ở ghế lái chuẩn bị đạp chân ga.

"Mau, mau lên xe!"

Hứa Thần thúc giục Triệu Hoành Đồ đang chạy như bay lao vào xe, chưa kịp đóng cửa hắn đã đạp ga xoay mạnh tay lái, cú quay xe đột ngột suýt chút đã hất văng Triệu Hoành Đồ ra ngoài.

"Két!!!"

Cú quay xe bất ngờ khiến bùn nước bắn lên tung tóe, phát ra tiếng gầm rú như thú hoang phóng thẳng về phía trại người Miêu Anh Trúc bằng tốc độ nhanh như chớp. Mà biển sương mù cuồn cuộn kia vẫn đang dí sát theo đằng sau, nhấn chìm nơi chiếc xe vừa đỗ.

Khí âm lạnh buốt làm da đầu ai nấy đều tê dại, chuông cảnh báo réo inh ỏi trong lòng.

"Chờ… chờ đã! Còn anh Hầu thì sao?!!"

Triệu Hoành Đồ thở hổn hển, dòm tình thế trước mắt mà đồng tử co rút lại, phát điên muốn cướp tay lái: "Dừng lại! Nhóm anh Hầu vẫn chưa lên xe mà!"

"Đừng lộn xộn!"

Hứa Thần quát khẽ, né tay của Triệu Hoành Đồ làm chiếc xe cua gấp một góc lớn vang lên tiếng trầm đục, nhém lao xuống suối Tiểu Long, mấy đứa trẻ trong gùi tre gào khóc oe oe khiến ai nấy phiền lòng. Đám sương mù dày đặc bám sát đuôi xe, Hứa Thần sợ đến mặt mũi trắng bệch, cả người đổ đầy mồ hôi lạnh: "Cậu muốn chết hả?!"

Triệu Hoành Đồ khẽ cắn môi, trầm mặt cầm cung tên mở cửa xe muốn nhảy xuống. Nguy hiểm đáng sợ ẩn hiện trong màn sương mù dày đặc sau lưng, cậu ta không thể bắt mọi người quay xe đi tìm đám người Hầu Phi Hổ được, nhưng bản thân Triệu Hoành Đồ lại không cam lòng bỏ mặc Hầu Phi Hổ và đội trưởng Miêu như vậy.

Cậu ta muốn tự đi tìm!

"Tiểu Triệu, điểm tham quan nhỏ đã kết thúc, cậu hiểu không? Đội trưởng Miêu và những người kia cũng hoàn thành nhiệm vụ cả rồi!"

Vương Bành Phái đứng dậy dùng bàn tay to bè nắm cổ áo Triệu Hoành Đồ lôi vào xe, trông chẳng khác gì bắt gà con. Sau đó thắt dây an toàn buộc chặt cậu ta lại, rống to: "Không phải tách ra hai nhóm làm nhiệm vụ à, nãy giờ có chuyện gì đâu mà sao cậu gấp vậy hả?"

"Tách ra hai nhóm… làm nhiệm vụ?"

Đầu óc Triệu Hoành Đồ đang rối loạn, nghe vậy như nắm được cọng rơm cứu mạng, Úc Hòa An cũng quay sang, hai người đồng thanh hỏi: "Anh Hầu và đội trưởng Miêu/ Tuệ Tuệ vẫn còn sống à?"

"Còn sống, chắc chắn còn sống, cứ yên chí 100% đi."

Vương Bành Phái nói với thái độ vững vàng đầy hiểu biết, giúp thần kinh căng thẳng của hai người nhẹ nhõm phần nào: "Nhớ cho kỹ, đây chỉ là hành trình cấp nguy hiểm thôi, chẳng có nhiệm vụ nào là bít lối. Mấy thứ linh tinh như chọn nhầm quỷ nhi sẽ chết gì gì đó, chắc chắn không xảy ra."

"Cùng lắm xem như chúng ta đi về hai hướng khác nhau thôi, hiểu không? Không tin lát nữa cậu hỏi hướng dẫn viên Bính xem, đảm bảo họ đều còn sống, tin tôi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!