Chương 33: Say đắm Tương Tây (26-2)

***

Chọn đứa trẻ hay quỷ nhi đây?

Đối với Hầu Phi Hổ thì đây là quyết định khó khăn, nhưng cũng là chuyện đã đoán trước. Vì theo lời Vương Bành Phái trong buổi thảo luận chiều nay, đi lên thượng nguồn suối Tiểu Long là mộ thai nhi, còn xuôi xuống hạ nguồn là mộ trẻ con. Vốn là một nhiệm vụ liên quan đến lựa chọn, nhưng không ai ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Gùi tre chỉ đựng được một đứa trẻ, nên chọn đứa bé hay là quỷ nhi?

Mồ hôi lạnh chảy xuống Thái dương Hầu Phi Hổ, quyết định này nguy hiểm đến tính mạng. Giờ cả lữ đoàn đều bị tách ra, chẳng còn ai để thảo luận nên anh ta phải tự lực cánh sinh thôi.

Dường như biết Hầu Phi Hổ đang do dự, đứa trẻ ê a cười, gương mặt tươi tắn đáng yêu như thiên thần khiến người ta vô thức muốn cười với nó. Còn quỷ nhi lại khóc ré lên, gương mặt đẫm máu trông như nước mắt, cặp mắt đỏ quạch nhìn Hầu Phi Hổ đầy oán hận, móng tay nó bén ngót như dao, quơ quào mấy cái đã cào rách vài đường trên chiếc tã lót.

Nếu là người bình thường thì sẽ chọn đứa bé trông khá an toàn kia nhưng với tư cách một du khách lâu năm, Hầu Phi Hổ cũng có kinh nghiệm của riêng mình, biết hiện tại nên đưa ra lựa chọn gì là đúng đắn nhất.

Có điều…

Hầu Phi Hổ cau mày, nghĩ đến kế hoạch mà cả nhóm đã bàn hôm nay. Dù kế hoạch khá an toàn và chẳng chút sơ hở nhưng anh ta không đồng ý cho lắm, vì nó đòi hỏi sự phối hợp của cả lữ đoàn. Ngộ nhỡ có người làm sai kế hoạch thì sẽ bít đường quay đầu, hơn nữa đối với Triệu Hoàng Đồ và anh ta, quyết định này cực kỳ nguy hiểm.

Nếu Hầu Phi Hổ mới tham gia hành trình, chắc chắn anh ta sẽ lo cho an toàn của bản thân hơn là tin tưởng những người bạn đồng hành xa lạ. Đứng trước sống chết, dù là ai cũng đều ích kỷ cả. Nhưng giờ đây sau khi đã trải qua sinh tử và còn… gặp được một hướng dẫn viên như Bính Cửu, Hầu Phi Hổ đã thay đổi tư tưởng rồi.

Biết đâu kế hoạch sẽ thành công thì sao?

Kinh nghiệm phục vụ trong quân đội đã khiến Hầu Phi Hổ nhận thức rõ hơn về sự tàn khốc của thực tế, và điều đó càng làm anh ta hy vọng có được những đồng đội đáng tin cậy sát cánh chiến đấu cùng nhau. "Không thể thiếu ai", với vài người, miễn bản thân được sống thì tính mạng của người khác chẳng đáng là gì. Còn Hầu Phi Hổ lại hy vọng các du khách có thể đoàn kết giữa hành trình đầy rẫy gian khó, mọi người cùng kề vai sát cánh đối mặt với hiểm nguy.

Và cùng nhau sống sót.

"Trong tiếng cười vui, mẹ cõng con xuống nhà sàn"

Sống lưng Hầu Phi Hổ lạnh toát, không phải vì sự khủng b0" của quỷ nhi mà là anh ta cảm giác có người đang nhìn mình chằm chằm từ đằng sau. Sự tồn tại của ánh mắt tràn ngập ác ý kia rất mạnh mẽ, y như một con rắn lạnh lẽo trơn trượt đang trườn ngang lưng.

"Trong tiếng cười vui, mẹ cõng con xuống nhà sàn"

Tiếng hát cứng nhắc không có cao độ ngày càng gần, người (quỷ) đang hát dần đến gần anh ta hơn, ánh mắt ác ý như dán vào sau đầu Hầu Phi Hổ nhưng anh ta không cách nào quay đầu lại được.

Sự lựa chọn có thời hạn, anh ta phải đưa ra quyết định ngay lập tức. Khuôn mặt Hầu Phi Hổ kiên quyết, không do dự nữa.

Anh ta cúi người bế quỷ nhi từ trong vết nứt của ngôi mộ, bỏ vào gùi tre sau lưng mình. Trong tích tắc tiếng hát ngừng lại, tiếng khóc cũng im bặt, xung quanh chìm vào sự im lặng ma quái kỳ lạ.

***

Ở một ngôi mộ khác, Úc Hòa An đã khoác lên mình tấm da bò già, hắn ta nhìn hai đứa trẻ trong ngôi mộ thật lâu, cố gắng vươn tay mấy lần nhưng được nửa đường thì rụt về.

"Đây là cách an toàn nhất để mọi người có thể sống sót."

Lời nói chân thành và nghiêm túc của đội trưởng Miêu quanh quẩn trong đầu Úc Hòa An.

"Nhưng nếu ai phản đối, xin hãy nói ngay bây giờ. Chúng ta có thể ngừng kế hoạch này vì nó yêu cầu sự phối hợp của cả lữ đoàn, không ai được phép có bất kỳ sai lầm nào."

"Đội trưởng Miêu, tôi nghe theo cô."

Úc Hòa An nhớ lúc đó mình đã nói "cô là đội trưởng mà hướng dẫn viên Bính công nhận, vì vậy sẽ không có sai sót gì đâu.".

Ổn cả thôi…

Úc Hòa An tự thôi miên mình.

Hắn ta có tấm da bò già nên chắc không có vấn đề, mà dù xảy ra chuyện thì các đồng đội cũng sẽ tới cứu hắn ta… Không sao đâu.

Nếu đồng ý rồi thì không thể giữa đường bỏ chạy! Úc Hòa An nghiến răng nhắm mắt, thò tay bế đứa trẻ bình thường ra khỏi ngôi mộ rồi bỏ nhanh vào gùi tre, sau đó quấn tấm da bò già quanh người mình thật chặt, tim đập nhanh đến mức muốn nhảy khỏi cổ họng, răng hắn nghiến ken két không dám nhúc nhích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!