Chương 32: Say đắm Tương Tây (26-1)

Xe đột nhiên phanh gấp khiến mọi người cảnh giác, Triệu Hoành Đồ nhìn ra ngoài cửa sổ, kinh ngạc hỏi: "Sao lại tới chỗ này?!"

Xung quanh cỏ hoang mọc um tùm, theo hướng mọi người đến đây cỏ dại đã bị cán nát thành con đường mòn, ngôi mộ nhô lên mờ ảo dưới ánh đèn xe sáng rực trông cực kỳ ghê rợn.

Đây là chỗ sáng nay nhóm Triệu Hoành Đồ phát hiện ra mộ thai nhi, nhưng Triệu Hoành Đồ nhớ rõ ràng nó nằm sát bờ suối và cách dòng suối khoảng 100 mét. Nhưng nãy giờ xe địa hình chạy dọc theo con suối, cách suối Tiểu Long chưa đầy 50 mét mà, sao mộ thai nhi xuất hiện ở đây được?

Là mộ thai nhi tự di chuyển hay xe địa hình đã vô tình lái chệch hướng?

Trong đêm tối, ngôi mộ nằm trong bãi cỏ hoang um tum càng u ám sởn tóc gáy làm ai nấy bất an. Trong nháy mắt, hai tay Lâm Hi chảy đầy mồ hôi lạnh, toàn thân tê cứng, bàn tay cầm vô lăng run lẩy bẩy không biết nên đi tiếp hay quay về.

"Mọi người đừng ra khỏi xe."

Miêu Phương Phỉ dặn dò bằng giọng nghiêm nghị căng thẳng, trong những tình huống thế này thì cô càng phải bình tĩnh. Con rắn đốm hoa cuộn quanh vai cô xì xì đưa tin: "Đừng hoảng sợ, lấy vũ khí… gùi tre ra."

"Lâm Hi, anh thử quay xe lại đi, đừng sợ, mọi người ở yên đây."

Lâm Hi muốn lắc đầu nhưng cả người gã lạnh toát cứng đờ không nhúc nhích nổi, hệt như thịt lợn đông lạnh trong tủ đá.

Lập cập… Hai hàm răng Lâm Hi va vào nhau, cảm giác tê buốt truyền đến từ vai như có bàn tay ma quỷ đáng sợ nào đấy đang đặt trên đó làm gã điếng hồn tại chỗ.

Quỷ, quỷ, trong xe có quỷ.

Cứu tôi với…!!!

Cổ họng Lâm Hi nghẹn cứng, cơ thể hoá đá, gã cố gắng quờ quạng để thu hút sự chú ý của mọi người nhưng điều khiến Lâm Hi tuyệt vọng là gã đã hoàn toàn mất kiểm soát cơ thể mình.

Rõ ràng cùng ở trong xe, nhưng sao chẳng có ai nhận ra sự kỳ lạ của gã vậy?

"Quay xe, quay xe lại mau!"

Thấy chiếc xe vẫn chưa lăn bánh nên Úc Hòa An lo lắng thúc giục, giọng vừa căng thẳng vừa hoảng sợ: "Đây, đây là nơi quái quỷ gì vậy hả? Quay xe mau lên!!"

"Lâm Hi, tỉnh táo lại!"

Vương Bành Phái phát hiện sự khác lạ của Lâm Hi, không hề do dự cắn mạnh lên ngón tay giữa muốn chấm máu lên mặt gã. Nhưng hình như sự thúc giục của Úc Hòa An đã báo động "Lâm Hi", xe thoắt cái đã khởi động. Mọi người thoáng nhẹ nhõm, mà Lâm Hi lại kinh hãi nhìn tay mình… tay gã đã mất kiểm soát!

Không phải quay xe về, mà là lái thẳng vào ngôi mộ!

"Dừng lại, Lâm Hi, dừng lại ngay!"

Giọng của đồng đội đã trở nên mơ hồ như vọng về từ cõi xa xăm, cả người Lâm Hi đờ đẫn, hơi lạnh trên vai nhanh chóng chạy khắp người khiến gã hoàn toàn mất khống chế. Ngay khi "gã" chuẩn bị đạp chân ga thật mạnh thì có bàn tay nhợt nhạt, khớp xương rõ ràng đè lên vai gã. Trong nháy mắt đầu óc Lâm Hi như tỉnh táo, giữa hai lông mày bất chợt bỏng rát.

"A!!!"

Lâm Hi gào lên đau đớn, hai tay vung loạn xạ, giữa lông mày gã như bị một cái bàn ủi nóng cháy áp lên. Người đàn ông mập mạp động tác nhanh nhẹn không hợp với thân hình, dùng một tay chấm vết máu vào giữa hai hàng lông mày của Lâm Hi, nhoài người từ ghế sau và kéo phanh tay!

"Tạch tạch tạch…"

Chiếc xe địa hình đang lao vào ngôi mộ chợt rung lắc dữ dội, sau đó tắt máy.

"Hộc, hộc…"

Lâm Hi bần thần một lúc lâu mới tỉnh trí, trán gã vẫn còn cảm giác bỏng rát như phát sốt. Nhìn vào kính chiếu hậu, trên trán còn in dấu đỏ hồng như lớp da bị bào mòn, ngay chính giữa là vết máu đỏ tươi.

Lâm Hi cúi xuống, thấy tay mình vẫn vồ lấy vô lăng thì vội buông ra như điện giật, vô thức ngó sang bên cạnh. Bính Cửu đã tỉnh lại từ lúc nào, đang tập trung nhìn về phía trước.

Bàn tay đè vai Lâm Hi đã buông xuống, gõ nhịp nhàng trên đùi. Lâm Hi xoa bờ vai tê dại của mình, dường như vẫn còn cảm nhận độ lạnh lẽo từ lòng bàn tay Bính Cửu.

Tay Bính Cửu lạnh như băng nhưng lại khiến lòng Lâm Hi dâng lên một cảm xúc phức tạp, như là ấm áp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!