Chương 31: Say đắm Tương Tây (25-2)

Vốn là tiếng ca hạnh phúc của trẻ con nhưng không hiểu sao ở nơi thâm sơn cùng cốc này, lại toát ra vẻ u ám lạnh lẽo, Hầu Phi Hổ cứ nhắc mãi câu "Tôi có dự cảm chẳng lành" với vẻ mặt nghiêm trọng. Triệu Hoành Đồ cảnh giác siết cây cung trong tay. Mắt Hứa Thần nhắm rồi lại mở, khó chịu dụi mắt liên tục. Lâm Hi bực bội che tai nhưng tiếng ca ấy, cứ như vang vọng trong lòng mỗi người.

Dưới tiếng ca như vọng về từ cõi âm, Vệ Tuân vẫn thản nhiên điểm danh, xong xuôi thì vỗ tay để du khách tập trung về mình:

"Chắc mọi người nghỉ ngơi đủ rồi phải không? Tốt lắm, rất có tinh thần."

"Bây giờ chúng ta bắt đầu tiết mục quà tặng của khách sạn luôn nhé! Như mọi người đã biết, trại người Miêu Anh Trúc có ba điểm độc đáo: vẻ đẹp tự nhiên, vẻ đẹp của trại người Miêu và đẹp nhất là những con đom đóm bên bờ suối Tiểu Long. Đây là phúc lợi từ khách sạn, chúng ta sẽ lên xe địa hình tham quan quanh suối Tiểu Long và ngắm những tinh linh nhỏ bé này bên bờ suối."

Vệ Tuân nở nụ cười đượm đầy u ám dưới ánh đèn vàng mờ ảo: "Truyền thuyết kể rằng, linh hồn ngây thơ của con nít chết yểu sẽ biến thành đom đóm sáng lấp lánh rực rỡ."

"Tôi tin lát nữa thôi, mọi người sẽ được ngắm rất nhiều đom đóm."

Lời cậu vừa dứt thì tiếng ca hát văng vẳng kia cũng im bặt, trong không gian yên tĩnh thình lình rộ lên tiếng cười giòn tan của trẻ con.

"Hì hì hì, ha ha ha"

"Hì hì hi hi…"

Dường như ở nơi mọi người không nhìn thấy, có vô số quỷ nhi đang hiện hồn làm ai nấy dựng tóc gáy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.

"Đi thôi."

Ánh mắt thản nhiên của Vệ Tuân quét qua lữ đoàn, bất ngờ nhìn thấy có con quỷ nhi mang hình hài cục thịt màu xám xanh đang bám trên vai một du khách, đôi tay khẳng khiu y hệt quái vật gầy guộc ôm quả bóng màu đỏ tím nhìn cậu cười toe toét. Gương mặt quỷ nhợt nhạt buồn bã trên quả bóng nhau thai, giờ đã thay bằng nụ cười mẹ hiền.

Mấy con quỷ nhi chơi rất vui, oan hồn người mẹ mất con trên bóng nhau thai cười đùa với chúng khiến tâm trạng Vệ Tuân cũng dễ chịu theo.

Quả thực lợi cả đôi đường.

Vệ Tuân mỉm cười với đám quỷ nhi, ngó lơ ánh mắt kinh ngạc sợ hãi của nhóm du khách.

"À nhân tiện xin lỗi mọi người trước, vì tài xế có chút chuyện nên không đi cùng chúng ta đâu."

Vệ Tuân ném vấn đề sang cho du khách: "Giờ ai lái xe đây?"

Nghe Bính Cửu hỏi mà cả bọn im re. Giờ ai chả có bằng lái xe, đặc biệt là đám du khách thường hay "du lịch tự túc" như bọn họ lại càng không thiếu được kỹ năng này. Nhưng lái xe thông thường khác với lái xe trong hành trình có yếu tố siêu nhiên đầy rẫy nguy hiểm, có ai dám đảm bảo sẽ an toàn tuyệt đối đâu? Nói không chừng vừa lái đã lao thẳng xuống suối vàng, báo hại đồng đội lẫn bản thân cũng nên.

Hơn nữa hướng dẫn viên cũng đi cùng nên vị trí quan trọng như tài xế, đương nhiên sẽ giao cho người mà hướng dẫn viên tin tưởng nhất. Trước đây từng có trường hợp du khách vì ghét hướng dẫn viên mà ghi hận trong lòng, tìm mọi cách nịnh nọt để được làm tài xế nhưng vừa cầm lái thì gã nổi điên đạp ga lao xuống khe băng, cả đoàn lẫn hướng dẫn viên đều chết trong dòng nước lạnh thấu xương.

Do đó, ngay cả tài xế được hướng dẫn viên tin tưởng cũng sẽ bị khống chế bằng nhiều cách khác nhau. Mà hướng dẫn viên đồ tể lại càng đa nghi và điên rồ hơn, thủ đoạn khống chế du khách cực kỳ dã man.

Cho nên đây không phải vị trí dễ xơi, chẳng ai điên mà tự nhiên đi gánh mấy chuyện này. Có điều…

"Để tôi lái."

"Tôi lái cho."

"Tôi nè."

"Để tôi."

Bẵng đi một hồi lâu, bốn người gần như cùng đứng dậy và nói cùng lúc, dứt câu thì cả bọn kinh ngạc nhìn nhau.

Bầu không khí thoáng rơi vào im lặng kỳ lạ.

Mọi người đều biết, câu hỏi "Giờ ai lái xe đây?" của Bính Cửu không thật sự để họ tự quyết định, mà quyền lựa chọn cuối cùng vẫn nằm trong tay gã.

Tuy làm tài xế không phải là chuyện tốt lành gì, nhưng nếu hướng dẫn viên là Bính Cửu…

Bính Cửu không giống những người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!