Chương 30: Say đắm Tương Tây (25-1)

Lữ đoàn bỗng dưng có thêm một người.

Vệ Tuân nhìn chín cái tên trong danh sách, vẫn không tin trí nhớ của mình có vấn đề đến nỗi quên mất sỉ số ban đầu, nhưng lại chẳng thấy có gì sai khi đọc những cái tên ấy.

Nãy Miêu Phương Phỉ tới mua gùi tre, Vệ Tuân vừa trả giá vừa quan sát thấy cô ta vẫn bình thường, không hề phát hiện trong đội ngũ có thêm một "người" mà mua tám cái. Nhưng Miêu Phương Phỉ lại để ý đến cái gùi tre thứ chín mà Vệ Tuân cố ý bày ra, lúc về vẻ mặt có chút nghiêm trọng.

"Kẻ dư ra này là người hay quỷ? Hay là dân địa phương nào đó?"

Vệ Tuân lầm bầm, nhớ lại "Dao găm máu oán hận của Bình Bình" mà mình nhận được khi g! ết chết Tả thống lĩnh Cáo Bay xác sống, những ghi chú trên đó ám chỉ con dao này đã sinh ra oán linh nhưng Vệ Tuân chẳng thấy oán niệm nào cả.

Từ đó, trong lữ đoàn đã xuất hiện thêm một "người". Có thể "người" này là nhiệm vụ đầu tiên tại điểm tham quan thứ hai, hoặc là một sự tồn tại đặc biệt nào đó nhằm kiểm tra các du khách.

"Oan hồn sao?"

Vệ Tuân cười khẽ, thích thú nói: "Mình chưa thấy oan hồn lần nào… muốn gặp ghê."

Có điều hướng dẫn viên không được can thiệp quá sâu, tuy rất tiếc nhưng Vệ Tuân chỉ đành chờ xem kịch vui.

"Nhiều điểm quá giờ làm gì ta?"

Sự chú ý của Vệ Tuân chuyển sang danh sách sản phẩm của khách sạn, cậu phấn chấn xoa tay hầm hè muốn mua sắm, ánh mắt cứ vương vấn không rời trên ba mục [Trải nghiệm đẻ thường], [Trải nghiệm đẻ mổ] và [Trải nghiệm khó đẻ].

Tuy giá hơi căng nhưng chơi được lâu và cảm giác trải nghiệm cũng chân thật nữa, rẻ hơn trò đau bụng kinh 10 phút nhiều. Có điều trò này như muốn người chơi trải nghiệm đủ sự vất vả của phụ nữ mang thai hay sao mà quá trình đẻ tự nhiên mất tận sáu đến tám tiếng, Vệ Tuân "mang thai con đầu lòng" nên sẽ còn lâu hơn nữa. Cậu đang trong hành trình mà, moi đâu ra nhiều thời gian vậy chứ?!

"Tiếc ghê á!"

Vệ Tuân tặc lưỡi tiếc nuối nhưng thật ra cũng không tiếc lắm. Bởi vì hành trình này đã mang đến cho cậu không ít k! ch thích về tinh thần rồi, vượt xa cả nỗi đau đớn thể xác mà cậu hằng theo đuổi.

"He he, ha ha ha…"

"Hi hi…"

Tiếng cười trong trẻo của con nít, mờ ảo rùng rợn quanh quẩn trong phòng. Dòng điện kêu xẹt xẹt, ngọn đèn trên trần nhà nhấp nháy rồi mờ dần. Trời hôm nay u ám, căn phòng bỗng chốc tối sầm lại như bị bao phủ bởi lớp sương mù xám xịt đáng sợ.

Tiếng cười con nít như có như không, cuối cùng vang lên từ dưới gầm giường. Chiếc giường king size vốn mềm mại ấm áp bỗng trở nên lạnh lẽo ẩm ướt như bị ngâm trong nước đá khiến Vệ Tuân lạnh run người, không thể tập trung xem danh sách mua sắm được nữa.

"Nè mấy cục cưng, tụi mày phiền quá nha."

Vệ Tuân trách cứ: "Giờ lăn ra đây, tao nghe thấy tiếng cười của mày rồi đấy."

Trong khi trả giá với Miêu Phương Phỉ, Vệ Tuân đã nghe thấy tiếng cười của trẻ con thoắt ẩn thoắt hiện, lúc đầu cậu tưởng đó là ảo giác thính giác do giá trị SAN giảm xuống nhưng bây giờ nó càng lớn lại vang vọng hơn.

Hừm, không phải ảo giác à?

Vệ Tuân ngồi dậy, cổ chân trần lập tức lạnh ngắt như bị một tảng đá quấn quanh. Cậu cúi đầu dòm, một cục thịt màu xám xanh đang uốn éo ôm lấy mắt cá chân mình.

"Hì hì, ha ha ha."

Cục thịt xám xanh ngẩng đầu, khuôn mặt nó dị dạng vặn vẹo và chưa thành hình, trông như cái mặt phẳng bị chọc thủng năm cái lỗ vậy. Nó không có lông mày, mí mắt, mũi hay môi, da dẻ mỏng lét thấy cả mạch máu ẩn bên dưới. Dính liền với phần bụng hơi nhô của quỷ nhi là cuống rốn như sợi dây thừng màu xám lòn ra sau lưng Vệ Tuân, Vệ Tuân định ngoái lại dòm thì cổ bỗng dưng bị siết chặt, cảm giác nghẹt thở ập đến.

Không biết từ bao giờ cuống rốn của quỷ nhi đã quấn quanh cổ cậu.

"Chơi với chúng tôi nào…"

"Đến chơi đi…"

"Hì hì, ha ha ha…"

Cuống rốn ngày càng thắt chặt khiến Vệ Tuân không thở được nhưng vẻ mặt cậu vẫn bình tĩnh, thậm chí còn sờ đầu quỷ nhi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!