"Gì? Cô nói cái gùi tre này bao nhiêu cơ?!"
Hứa Thần thốt lên khó tin khiến Hầu Phi Hổ và những người khác cũng ngạc nhiên đứng bật dậy, vây quanh Miêu Phương Phỉ. Mới đi quan sát khu vực xung quanh trại người Miêu Anh Trúc về, mà bọn họ đã nghe được tin động trời rồi.
"3.000 điểm một cái!"
Không biết Miêu Phương Phỉ đã lặp lại bao nhiêu lần, nhưng nụ cười trong mắt cô vẫn tươi rói: "Trước tiên xem thử đã nhé."
Với tính cách nóng vội, Triệu Hoành Đồ không chờ được mà xách một cái gùi tre lên xem, thoáng giật mình vì tiếng khách sạn vang lên trong đầu.
[Bạn đã nhận được đạo cụ mấu chốt.]
"Tuyệt vời, khả năng quan sát của đội trưởng Miêu thật sắc bén."
Gã mập hớn hở bật ngón cái, nghe hắn ta khen mà Miêu Phương Phỉ lắc đầu cười: "Không phải tôi quan sát sắc bén mà là nhờ hướng dẫn viên Bính đấy, anh ấy chỉ bán mỗi loại này thôi."
Du khách không thể xác định đạo cụ mấu chốt khi chưa chạm vào nó. Ngoài ra, các hướng dẫn viên đều thích trộn đồ bậy bạ chung với nhau.
Tuy khách sạn cấm hướng dẫn viên tăng giá quá ba nhưng trên có chính sách dưới có đối sách, hướng dẫn viên thường lợi dụng sơ hở "có thể làm ăn với du khách tại điểm mua sắm" mà nhặt đại vài viên đá cọng cỏ linh tinh bán cho du khách, đến khi du khách mua cả đống đồ rác rưởi kia rồi mới chịu bán đạo cụ cho họ.
Mục đích ban đầu của khách sạn là trộn chung đạo cụ mấu chốt với các đạo cụ khác nhằm kiểm tra khả năng quan sát của du khách, nào ngờ lại bị hướng dẫn viên lợi dụng như vậy, chẳng từ thủ đoạn nào để hốt tiền.
Miêu Phương Phỉ từng gặp không ít hướng dẫn viên nuôi heo vô lương tâm, nếu so sánh thì hướng dẫn viên Bính dễ thương hơn nhiều.
"Cô, cô nói hướng dẫn viên Bính bán luôn cái gùi tre này cho chúng ta hả?"
Úc Hòa An lắp bắp khó tin.
"Đúng rồi đó bò già, anh nhìn kỹ cái gùi tre này xem."
Hầu Phi Hổ đưa một cái gùi tre cho Úc Hòa An, thở dài xúc động lặp lại: "Đây chính là đạo cụ cấp bình thường." Lúc anh ta đang nói, Lâm Hi đã ôm một cái gùi tre vào lòng nheo mắt mỉm cười, dáng vẻ đầy hạnh phúc, ngay sau đó gã mở to mắt vì kinh ngạc:
"Gùi tre non tinh xảo mà cấp bình thường á??"
"Vãi đạn!"
"Cấp bình thường sao?!"
Lúc bấy giờ mọi người mới nhận ra điều này, ai cũng thốt lên vì ngạc nhiên.
"Cấp bình thường thì làm sao?"
Úc Hòa Tuệ bên cạnh Úc Hòa An cầm lấy cái gùi tre, nhìn trái nhìn phải, tò mò nói nhỏ: "Chỉ là một cái gùi tre bình thường thôi mà."
"Haiz, em trai anh thiếu kinh nghiệm tham gia hành trình nè."
Bàn tay thô ráp của Úc Hòa An xoa đầu Úc Hòa Tuệ, hiền hậu cười nói: "Khách sạn sẽ không cho chúng ta quá nhiều lợi thế đâu."
"Đúng vậy, những thứ tôi mua được ở điểm mua sắm trước đây đều là cấp "rách"."
Miêu Phương Phỉ mỉm cười gật đầu: "Tệ nhất là hoàn toàn vô dụng, mua xong chỉ làm tài liệu tham khảo chứ chẳng giúp được bao nhiêu cho nhiệm vụ tiếp theo."
"Nhưng gùi tre này lại là "cấp bình thường"… sẽ giúp chúng ta tiết kiệm rất nhiều thời gian."
Trước đây dù giá cả ở điểm mua sắm cao đến đâu, cũng chỉ mua được những đạo cụ rách, đây gần như là chuyện thường gặp của du khách. Đa số bọn họ mua đạo cụ là để lấy lòng hướng dẫn viên hoặc căn cứ vào đạo cụ để phán đoán nhiệm vụ tiếp theo, tranh thủ thời gian chuẩn bị trước. Về phần đạo cụ hữu ích đến đâu, đành phải dựa vào sức rồi nghe theo số trời thôi.
Thế nên lúc nhận được [Gùi tre non tinh xảo], Miêu Phương Phỉ mới vui như mở cờ trong bụng! Nếu đạo cụ này sử dụng được mọi người chẳng cần lo nữa rồi, bớt được khâu đoán già đoán non mà dành thời gian đó đi kiểm tra xung quanh kỹ càng hơn!
"Mẹ cái lũ hướng dẫn viên khốn nạn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!