Chương 28: Say đắm Tương Tây (23-2)

Vệ Tuân lười quan tâm cái giọng sưng sỉa của Ô Lão Lục.

"Mà em nói anh nghe nhé…"

Vệ Tuân xuống giọng, nhìn xoáy sâu vào Ô Lão Lục không chớp mắt: "Theo em thấy, Phật độ thì chỉ độ người thôi, chứ có ngó ngàng gì tới quái vật đâu anh."

"Sột soạt…"

Âm thanh quái dị rợn người thoáng chốc chiếm trọn không gian như có hàng trăm hàng triệu con giòi đang quằn quại. Các đốm trắng loang lổ bắt đầu xuất hiện trên vách tường, nóc nhà và cả sàn nhà giống như cả căn nhà sàn được tạo ra từ vô số giòi bọ vậy. Mà mấy đốm đen nhỏ xíu trông như đốm nấm mốc kia, thực chất là những cặp mắt.

Lời của Vệ Tuân đã chạm đến cấm kỵ sâu xa nhất.

Ô Lão Lục ngồi trên ghế cứng đờ như tượng sáp, ánh mắt hờ hững chết lặng như thủy tinh, dòm chẳng khác gì con rối đang bị điều khiển. Thế nhưng cảm giác đè ép kinh khủng phát ra từ người lão càng lúc càng trầm trọng.

Lão nhìn thẳng Vệ Tuân, tất cả cặp mắt khắp "nhà sàn" cũng nhìn chằm chằm cậu. Dưới ác ý ngưng tụ như vực thẳm này, bất kỳ sự bình tĩnh ngụy trang nào cũng sẽ bị lột bỏ, phơi bày cảm xúc chân thực nhất.

"Chỗ anh ở lạnh quá, đã thế còn dơ."

Vệ Tuân run cầm cập, giọng trách móc: "Em nói nè anh già, dù anh không thể cải lão hoàn đồng nhưng ít ra cũng phải sống sạch sẽ tí chứ, chăm lo cho bản thân chút đi."

"Mai này già như anh, em chả chọn sống ở nơi tồi tàn như này đâu."

Các cặp mắt bỗng khựng đứng, sau đó rơi trên móng tay đen dài đã được cắt tỉa gọn gàng nhưng vẫn không giống con người của Vệ Tuân.

Ở nơi này, đâu phải có mình lão ta là quái vật.

Ác ý dày đặc dần dần lắng xuống rồi biến mất, Ô Lão Lục run lẩy bẩy bừng tỉnh trừng mắt nhìn cậu. Thấy Vệ Tuân vẫn đứng cạnh cửa, thậm chí còn tiến lên hai bước nghiêng đầu quan sát vẻ mặt mình một cách thích thú, Ô Lão Lục hung tợn đập bàn ném đũa ra ngoài:

"Xéo ngay!"

Vệ Tuân nhích đến cửa: "Ngộ ghê, đưa hàng cho người ta mà mắc gì hung dữ?"

"Anh Ô à, em cảm thấy tụi mình vừa gặp như đã thân…"

"Biến!"

Rầm!

Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt Vệ Tuân cách chóp mũi một cm, nếu không lùi nhanh thì dập mũi luôn rồi. Vệ Tuân không giận mà còn khá vui, ngâm nga điệu dân ca bước xuống nhà sàn về chỗ ở của mình.

Trong nhà sàn, Ô Lão Lục ngồi trên ghế với hai tròng mắt đục ngầu như thủy tinh vỡ, chẳng khác gì tượng đá. Lũ giòi chui ra từ thất khiếu(*) lão rơi xuống bàn, cơ thể của Ô Lão Lục dần dần khô quắt đến khi chỉ còn lớp da mềm oặt xìu xuống.

(*) Bảy lỗ trên mặt, bao gồm hai mắt, hai lỗ tai, hai lỗ mũi và miệng.

Lũ giòi trắng muốt nhung nhúc đầy mặt bàn, chúng ngoe nguẩy va vào nhau và giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ mà con người không thể hiểu được, vừa tham lam vừa đói khát vây quanh những điểm sáng vàng như một con đom đóm đang lở lửng ngay giữa bàn.

Đó là 1.555 điểm mà Vệ Tuân vừa trao đổi với Ô Lão Lục, nhưng hiện tại số điểm đó không thuộc về ông ta.

[Quái vật số 38, hoàn thành giao dịch cơ bản, bán gùi tre non mốc meo x1]

Khi giọng nói thanh nhã trầm thấp đột nhiên vang lên giữa nhà sàn, lũ giòi bỗng dưng ngừng vặn vẹo sau đó biến thành đống gạo trắng bóc "phủ phục" trên bàn, bày tỏ sợ hãi và phục tùng.

[Gùi tre non mốc meo, giá mua là 500 điểm, giá bán là 1.555 điểm, số 38 muốn nhận 1.055 điểm hay dùng toàn bộ số điểm để chuộc tội?]

Tóm lại Ô Lão Lục vẫn nói dối, giá gốc của gùi tre là 500 chứ không phải 1.000. Lũ giòi đồng loạt gật đầu, nhảy vào những điểm sáng màu vàng đã biến mất phân nửa, số còn sót lại hòa làm một với đám giòi, tụi nó vốn màu trắng xám giờ được phủ thêm lớp ánh sáng vàng mờ nhạt, chúng không ngừng vặn vẹo như là rất thoải mái hài lòng.

Khi giọng nói kia vang lên lần nữa, lũ giòi chợt cứng đờ.

[Số 38, tự động nâng giá mua lên 1.000, phạm tội thứ 33, tội "lừa dối"]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!