Chương 27: Say đắm Tương Tây (23-1)

Màn hình phát sóng trực tiếp bên trái dừng ngay khúc nhóm du khách hoàn thành điểm tham quan đầu tiên, Úc Hòa An ban nãy còn sợ hãi lảo đảo ngồi bệt xuống đất, nay đã áp trán vào giày Bính Cửu như một tín đồ thành kính.

Mà màn hình bên phải dừng ngay khúc mặt đất máu me be bét, xác chết Cáo Bay to bằng con nghé nằm im bất động. Đoàn của Quỷ tóc Ất Tứ Thập Cửu chỉ còn vỏn vẹn bốn du khách. Và bốn du khách này đã bị Ất Tứ Thập Cửu hút hơn nửa sinh khí, người nào cũng gầy như que củi, ánh mắt chết lặng.

Một bên cả đoàn sống sót, một bên trả cái giá đắt đỏ mà chỉ sống được phân nửa.

Rõ ràng trận này Bính Cửu đã thắng áp đảo, nhưng Thạch Tiêu và nhóm người xem xung quanh chẳng hề thấy vui mừng chút nào.

"Xác suất diệt đoàn ở hành trình Đắm say Tương Tây là hơn 70%."

Giọng Bách Hiểu Sinh vẫn bình tĩnh thản nhiên: "Nếu Bính Cửu vào trạng thái điên loạn thì cả lữ đoàn của gã sẽ bị diệt sạch."

"Còn lữ đoàn của Ất Tứ Thấp Cửu cũng bay màu ở điểm tham quan thứ hai."

"Nói cách khác, chỉ cần Bính Cửu không phát điên thì thành viên của gã sẽ sống đúng không?"

Thạch Tiêu nhanh chóng bắt được mấu chốt, hơi thở có chút dồn dập nhìn chằm chằm Bách Hiểu Sinh: "Phải hay không?"

"Phải."

Bách Hiểu Sinh nói dứt khoát: "Tư chất của Bính Cửu cực kỳ cao, gã vẫn duy trì lý trí trong tình trạng bị giảm SAN. Nếu Bính Cửu chống cự được đến phút cuối thì tỷ lệ sống sót của cả đoàn lên đến 75%, thậm chí có 5% tất cả thành viên đều sống sót."

"Tất cả thành viên… đều sống sót…"

Thạch Tiêu nghe mà trong mắt hiện lên vẻ kính sợ, đám người xung quanh cũng khe khẽ trầm trồ. Khoan nhắc đến việc tất cả thành viên có thể sống sót đến cuối hành trình Đắm say Tương Tây hay không, dù hành trình cấp nguy hiểm bình thường cũng khó mà sống hết được. Nếu Bính Cửu thực sự có thể làm tới vậy thì sau khi kết thúc hành trình, các lữ đoàn lớn sẽ giẫm đạp lên nhau để giành giật gã!

"Thật đáng tiếc."

Bách Hiểu Sinh lắc đầu cất miếng da dê, nhìn Bính Cửu trên màn hình.

"Không có sự liên kết giữa các đồng đội, giá trị SAN thấp hơn 60… Bính Cửu sắp nổi điên rồi!"

***

Điên rồi, điên cmn rồi!

Vệ Tuân hít sâu cố gắng bình tĩnh lại, nhưng thực ra là đang nghiến răng kèn kẹt, giọng nói như rít qua kẽ răng:  

"Ý ông là tôi phải trả 800 điểm cho cái gùi tre này á?"

"Đã bớt rồi, đúng 800 thôi."

Ô Lão Lục không hề nhượng bộ, ánh mắt nhìn chằm chặp vào mặt Vệ Tuân như sợ cậu ăn cướp cái gùi tre mà không trả tiền vậy.

"Mỗi cái gùi tre rác rưởi mà tới 800 điểm á?" 

Vệ Tuân cười nhạt, xách cái gùi tre bẩn thỉu, thối nát và mốc meo giơ lên trước mặt, hỏi lần nữa: "Đúng 800?"

[Tên: Gùi tre non (anh trúc) mốc meo.]

[Phẩm chất: Rách.]

[Tác dụng: Có thể đựng một đứa trẻ, tất nhiên quỷ nhi cũng được.]

[Ghi chú: Hửm? Cái gùi này bao nhiêu cơ? Có cho không tôi 800 điểm, tôi cũng không mua đâu! Ngay cả trẻ con, quỷ nhi dễ tính cũng chẳng thèm ba cái gùi như này nữa là!]

Ô Lão Lục gật đầu đầy cảnh giác, Vệ Tuân bình tĩnh đặt cái gùi tre xuống, nhúc nhích cổ tay rồi thương lượng bằng giọng hoà nhã: 

"Theo tôi thì ông nên cho không tôi cái gùi này, xin tôi nhận nó mới phải."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!