Cái nhúm đỏ au kia vừa giống máu, vừa giống khăn trùm đầu cô dâu. Theo sóng nước lững lờ, nhúm đỏ đó như loang lổ trên mặt suối trông vô cùng quái dị!
"Suối Tiểu Long thường có con nít bị thả trôi."
Giọng nói khàn khàn âm trầm như con cú già của người lớn tuổi chợt vọng bên tai làm các du khách giật bắn, vội vàng móc vũ khí nhắm vào hướng phát ra tiếng.
Một ông già mặc quần áo dân tộc Thổ Gia chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, miệng ngậm tẩu hút thuốc nhìn chằm chằm bọn họ với vẻ u ám. Không biết ông ta đã bao tuổi mà da mặt nhăn nheo, đôi mắt trũng sâu như người chết, gương mặt loang lổ vết đốm không rõ đồi mồi hay thi ban.
"Đây là Ô Lão Lục, người bản xứ và cũng là chủ nhà trọ mà chúng ta sẽ ở lại vào những ngày tới."
Vệ Tuân tụt khỏi lưng Thạch Đào, từ lúc vào hẻm núi thì huy hiệu trước ngực cậu vẫn luôn nóng rực, sức nóng y như lần đầu tiên cậu chạm trán với bầy Cáo Bay xác sống, đến giờ vẫn chưa giảm chút nào.
Nói cách khác, mức độ nguy hiểm trên đường đến điểm dừng chân thứ hai thần bí này, có thể sáng ngang với lúc ở núi Ô Loa.
Ông già mặc kệ bọn họ, cầm cây sào tre dài ba thước run rẩy đứng trên tảng đá bên suối móc thứ đang trôi lềnh phềnh dưới bánh xe nước mục nát. Khi móc được vào bờ, các du khách mới phát hiện đó là một cái gùi đan bằng tre nhưng nó nhỏ hơn cái gùi bình thường, miệng gùi to bằng cổ tay đàn ông trưởng thành.
Mà cái nhúm đỏ tươi kia là chiếc tã lót màu đỏ được nhét vào gùi tre, ướt sũng nước suối. Chiếc tã lót đã phai màu do ngâm nước, Ô Lão Lục bỏ nó vào gùi làm nổi lên các đốm đỏ sậm lấm tấm trông như vết máu loang lổ.
Rõ ràng chỉ là miếng tã lót trống không nhưng Ô Lão Lục lại vô cùng nâng niu ôm nó vào lòng, gương mặt xanh đen như cương thi đong đầy vẻ "hiền từ" khiến ai nấy sởn gai ốc. Ô Lão Lục nhếch mép, răng trong miệng đã rụng sạch. Ông ta ngâm nga một khúc hát lạc điệu nào đó, ôm chiếc tã lót đi sâu vào rừng tre.
Tiếng hát ma quái rầm rì vang vọng giữa rừng tre, lá tre đung đưa xào xạc trong cơn gió thấp thoáng như những bóng ma.
Các du khách vẫn đứng đực tại chỗ, mãi đến khi Vệ Tuân giơ cao lá cờ hướng dẫn và đi vào rừng tre thì bọn họ mới nối gót theo sau cậu với sắc mặt nghiêm trọng.
[Ting, tất cả các thành viên đã đến nhà trọ Anh Trúc của trại người Miêu, sau đây xin mời hướng dẫn viên du lịch Bính Cửu vào nhận phòng.]
Sau rừng tre là một ngôi nhà sàn cũ ba tầng mang nét đặc trưng dân tộc, trông khá bề thế. Đèn rất mờ, thứ duy nhất có thể nhìn thấy là bên dưới nhà sàn có nuôi rất nhiều gia súc chen chúc nhau, trông không rõ là con gì.
[Trại người Miêu – Anh Trúc, hành trình Đắm Say Tương Tây chỉ định nhà trọ Âm Phủ hạng VIP năm sao, có phòng dành cho trẻ em để gia đình bạn có thể trải nghiệm lưu trú tuyệt vời nhất!]
"Gừ gừ!"
"Hú hú!!!"
Dường như cảm giác có người ngoài tới, đàn gia súc lập tức rú ra tiếng ngắn dài, âm thanh như khóc như cười khiến ai nghe cũng kinh hồn bạt vía.
"&*……%¥!"
Ô Lão Lục mắng một câu bằng tiếng địa phương, quăng chiếc tả lót rỗng tuếch mà ông ta đã nâng niu suốt dọc đường vào đàn gia súc. Ngay lập tức đàn gia súc giành giật quyết liệt, chiếc tả lót màu đỏ bị xé thành mảnh vụn trong nháy mắt, có tiếng khò khè của lũ heo tham ăn, đám con vật trắng nhách nhai ngấu nghiến chiếc tả lót như thể đang ăn món gì đó ngon lắm.
Lâm Hi nhìn mà mặt xanh lè xanh lét.
"Hướng dẫn viên du lịch, xin mời."
* *
Cũng như khi vào nghĩa trang Tiểu Long, các du khách phải đợi bên ngoài để Vệ Tuân vô nhận thẻ phòng trước.
Có điều lần này hơi khác lúc ở nghĩa trang Tiểu Long.
Theo Ô Lão Lục vào nhà sàn để lấy thẻ phòng, Vệ Tuân vừa thích thú vừa kinh tởm dòm quanh căn phòng bụi bặm chất đầy chai lọ. Theo lý mà nói nhận thẻ xong cậu phải quay trở ra, nhưng cánh cửa đã tự động đóng khi Vệ Tuân vừa bước vào, đến giờ vẫn chưa chịu mở.
Vệ Tuân bị nhốt trong phòng, ngôi nhà sàn giờ chẳng khác gì một căn phòng bí mật.
Nếp nhăn trên mặt Ô Lão Lục càng hằn sâu, ông ta đứng trước mặt Vệ Tuân, đôi mắt trũng sâu dòm cậu lom lom, ánh mắt lạnh lẽo dữ tợn không giống người mà giống dã thú hơn.
Sao, bộ tính bụp nhau hay gì?
Trông Vệ Tuân có vẻ lơ đễnh, nhưng từng giây từng phút cậu đều chú ý đến động tác của Ô Lão Lục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!