Chương 23: Say đắm Tương Tây (21-1)

Thôi chết, hụt rồi!

Úc Hòa An nhảy xong thì thầm kêu không ổn, quần áo ướt đẫm nước mưa còn nê thêm túi du lịch lẫn con cương thi khiến lưng nặng như đeo chì, dù Úc Hòa An đã chạy lấy đà dốc hết sức nhưng vẫn bước hụt chân.

Hắn ta nhảy không tới!!!

Những giọt mưa lạnh giá tát mạnh vào mặt Úc Hòa An khiến hắn thở khó khăn, Úc Hòa An gồng hết sức nhưng trong lòng lại bao trùm tuyệt vọng. Rất nhiều chuyện, không phải cứ ý chí vững vàng là hắn ta có thể thành công.

Sắp chết ư, mình sắp chết rồi ư?

Đầu óc Úc Hòa An hoàn toàn trống rỗng, nhưng đúng lúc này lưng đột nhiên bị siết chặt, cả người hắn bị treo lủng lẳng trên vách núi!

Không, không phải hắn ta, chính con cương thi mới là thứ bị mắc kẹt vào khe đá, Úc Hòa An chưa từng bỏ rơi nó mà vẫn địu trên lưng. Mọi chuyện xảy ra cứ như tình cờ vậy, con cương thi giống như có linh tính muốn giúp đỡ Úc Hòa An một tay!

Úc Hòa An không bỏ lỡ cơ hội, nhân cơ hội đạp thật mạnh vào vách núi mượn lực nhảy về phía trước. Lần này hắn ta cố sức duỗi thẳng tay, các đồng đội cũng túm tụm lại một chỗ và vươn tay về phía Úc Hòa An để chuẩn bị kéo hắn ta lên!

Giờ đây, chỉ còn chút nữa thôi là hắn có thể chạm tay vào sự sống, cả lữ đoàn đều đang nhìn hắn ta, ngay cả Bính Cửu cũng quay đầu sang, cảm xúc mãnh liệt không thể bộc bạch đang xé nát lồng ngực, gió rít gào lướt qua bên tai, ngay lúc này, thực sự Úc Hòa An cảm thấy mình như mọc thêm đôi cánh!

Tới rồi, sắp tới rồi, một chút nữa thôi…

Rẹt!!!

Có thứ gì đó nặng trĩu nhảy lên lưng Úc Hòa An, kéo hắn ta rớt xuống. Cảm giác dính nhớp âm u lạnh lẽo truyền tới từ phía sau, hắn ta thấy vẻ kinh hoàng ngơ ngác của đồng đội cùng nụ cười sung sướng bỗng cứng đờ trên khuôn mặt em trai.

"Cẩn thận!!!"

"Phía sau!!!"

Phía sau làm sao?

Úc Hòa An khó khăn quay đầu, chợt trông thấy một khuôn mặt tím tái sưng mủ thối rữa pha lẫn sắc xanh.

Máu toàn thân hắn ta thoáng chốc đông lại.

Là xác thối, trên lưng hắn ta là một con xác thối đang phân hủy! Nó nhảy xuống từ vách đá và đang bám vào lưng Úc Hòa An.

Sức mạnh toàn thân biến mất trong sự lạnh lẽo và u ám, cơ thể càng nặng nề hơn, Úc Hòa An mất khống chế dần rơi xuống. Mà con xác thối kia hệt như một con thú hoang đứng bằng bốn chân trên lưng Úc Hòa An.

Cái đầu quái dị không có thịt nhìn về phía đích, không có môi, răng lởm chởm trông như nó đang cười. Nó muốn dùng Úc Hòa An làm bàn đạp, thoát khỏi núi Ô Loa và bay vọt sang sạn đạo Hung Cốt!

Nếu xác thối giẫm thêm một bước nữa thì Úc Hòa An sẽ rơi thẳng xuống vực sâu tan xương nát thịt, Úc Hòa An gồng người vươn tay, các đầu ngón tay duỗi căng đến trắng bệch nhưng vẫn không có cách nào chạm được vào tay đồng đội, khoảng cách chưa đầy nửa cánh tay nhưng tựa như hố sâu ngăn cách giữa sự sống và cái chết.

Vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc này…

"Uuuuuu!!!"

Trong cơn hoảng hốt, dường như Úc Hòa An nghe thấy tiếng kèn thê lương đi qua năm tháng và cát bụi của lịch sử. Tiếng chém giết cùng pháo nổ vang trời, âm thanh gầm rú ồn ào truyền đến từ bốn phương tám hướng, mới đầu nghe không rõ nhưng càng lúc càng lớn và vang vọng hơn, cuối cùng tụ lại thành dòng nước lũ cuồn cuộn!

[Người còn… Đại Cô còn…]

[Đất mất… máu tế trời!]

Cảm giác lạnh như băng trên lưng bị lực lượng nào đó xua tan, Úc Hòa An run lẩy bẩy nhưng không phải rét buốt mà là chấn động bởi tiếng hét đầy thảm thiết chạy thẳng vào tim.

Tiếng hét càng lúc càng lớn, vang vọng cả núi rừng, xuyên thủng màng nhĩ của Úc Hòa An, như có hàng ngàn binh lính đã dũng cảm đối mặt với kẻ thù hàng chục lần nhưng vẫn không lùi bước, bọn họ tử chiến đến cùng, máu tươi nhuộm đỏ cả pháo đài Đại Cô!

Đột nhiên sau lưng nhẹ bẫng, xác thối lặng lẽ rơi xuống vách núi, lúc này Úc Hòa An cũng đã bị trượt xuống một đoạn nhưng từ phía sau bỗng truyền đến sức mạnh, hắn ta như được đẩy lên bởi một cánh tay cứng như sắt. Chính lực đẩy này đã làm cho cơ thể Úc Hòa An bị thúc lên trên, đúng lúc được Vương Bành Phái đang thò nửa người ra ngoài túm lấy.

Mọi người vội vàng mỗi người một tay kéo Úc Hòa An, mình mẩy hắn ta dính đầy cỏ dại và bùn đất, Úc Hòa Tuệ khóc tức tưởi nhào tới, nói năng lộn xộn: "Anh, anh ơi, tốt quá, không sao rồi!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!