Chương 22: Say đắm Tương Tây (20-3)

"Hướng… Hướng dẫn viên Bính!"

Úc Hoà An bặm nát môi khiến miệng nồng nặc mùi rỉ sắt, mắt hắn đăm đăm y hệt đá khắc, giọng xa xăm như vọng ra từ trong cơn mơ, thân thể thì run bần bật.

Bóng người trước mắt giống Bính Cửu mà lại không giống. Vì nó càng giống cứu tinh, giống hy vọng, giống anh hùng hơn!

Anh hùng đến cứu vớt hắn ta này!

"Hướng dẫn viên Bính đã trở lại!"

Tiếng la gần như gào rống, âm điệu chẳng khác gì quái vật được tiêm thêm sức mạnh khiến cả lữ đoàn chấn động. Rõ ràng còn đang giãy giụa giữa địa ngục nhưng tinh thần lại phấn chấn như tàu biển tìm được hải đăng.

"Hướng dẫn viên Bính trở về rồi!"

"Trở về rồi kìa!!!"

Thế là cả đám hào hứng sôi nổi hẳn, dường như có sự xuất hiện của tên trùm phản diện như Bính Cửu thì đám xác thối trước mặt cũng không khó xơi đến vậy. Nhưng khi bọn họ đang hăng máu gà, tính nhào vô đánh tiếp thì một tiếng quát vang dội vào tai thông qua mic hướng dẫn.

"Chạy mau, ở đây đánh đấm cái gì hả mấy đứa ngu này?"

Vệ Tuân không hề nương mồm mà chửi thúi đầu cả đoàn: "Mấy người còn muốn giết sạch xác sống này hả? Có coi thời gian chưa?!"

"Nửa tiếng nữa là 1h rồi đó!"

Lời Bính Cửu vả cho đám hành khách rùng mình bừng tỉnh, đúng vậy, nhiệm vụ của bọn họ là dẫn xác qua sạn đạo Hung Cốt, không nên lãng phí thời gian ở chỗ này! Miêu Phương Phỉ hổ thẹn, mặc dù là người có thực lực mạnh nhất nhưng đây là lần đầu tiên cô dẫn đoàn, suýt chút nữa đã làm rối tung mọi chuyện rồi.

Sự trở lại của Bính Cửu khiến hành khách cảm giác như có người chống lưng, bọn họ làm việc theo cặp, một người bảo vệ phía sau, một người cảnh giác vách đá. Thực lực cá nhân các tay du khách già đời này đều không tệ, dần lấy lại trật tự rồi bắt đầu tiến lên.

Sạn đạo dưới chân nói là đường nhưng thật chất chỉ là một hàng gỗ trơn ướt được đóng vào vách đá. Từ kẽ hở các khúc gỗ có thể thấy hẻm núi tối om và không có rào chắn, đứng yên thôi cũng khiến người ta sợ tới mức hoảng hốt nhũn cả chân rồi.

Các du khách lần lượt bám vào vách đá, bảo vệ chặt chẽ cương thi trên lưng mình, nhích từng bước về phía trước như đàn rùa đen, tay cầm nhánh cây hoặc gậy leo núi. Một khi xác thối bổ nhào xuống từ vách đá thì quơ gậy là có thể quét nó bay khỏi sạn đạo!

Thấy các du khách có thể tự giải quyết vấn đề, Vệ Tuân vui vẻ phủi tay làm kẻ rỗi việc. Giờ phút này, cậu đang đứng dựa vào vách núi một cách ngầu lòi. Vạch núi nghiêng gần 45 độ, đối với cơ thể đã dị hoá của cậu chả khác gì giẫm trên đất bằng. Vệ Tuân còn thấy mình có thể chơi parkour* giữa núi nữa cơ!

*Parkour là kiểu thể thao vận động với những cú nhảy vượt chướng ngại vật. Điều đặc biệt là parkour không nhảy theo kiểu bình thường mà là nhảy ở một không gian và điều kiện vô cùng mạo hiểm.

Ban nãy khi lôi Úc Hòa An trở về, Vệ Tuân nhận được hai thông báo cùng lúc từ khách sạn.

[Cảnh cáo: Ở sạn đạo Hung Cốt, hướng dẫn viên du lịch Bính Cửu có hành vi vi phạm hỗ trợ du khách thông qua điểm du lịch, nhân đây cảnh cáo! Do vi phạm lần đầu nên phạt 100 điểm. Nếu tái phạm sẽ xử phạt gấp đôi!]

[Bạn cứu về một du khách kề cận tử vong, *** rất hài lòng, hy vọng bạn cố gắng hơn nữa.]

"Cái khách sạn này bị đa nhân cách à?"

Vệ Tuân không hề có ý thức mình đang làm công ăn lương cho người ta mà móc mỉa ông sếp: "Một bên trừ điểm, một nẻo lại mong mình cố gắng nhiều hơn? Đúng là ông hoàng tư bản."

Đối mặt với cảnh cáo của khách sạn, Vệ Tuân tỏ vẻ… xin lỗi nha, lần sau tôi dám nữa.

Giết du khách thì dễ thôi nhưng cứu người mới càng thú vị, Vệ Tuân đơn giản là muốn tăng độ khó cho game thôi, đã chơi thì phải chơi cho đã ghiền!

"Sắp, sắp tới rồi!"

Miêu Phương Phỉ đi đằng trước lấm lem bùn đất, cô đã thấy điểm cuối của sạn đạo Hung Cốt, đó chính là hừng đông hy vọng! Nhưng không đợi cô vui mừng thì nụ cười chợt cứng bên môi, sau đó biến thành khủng hoảng.

"Mau, mau mau…"

Giọng như mắc nghẹn trong cổ họng, phải gồng hết sức mới bật ra thành tiếng: "Chạy mau, chạy mau lên!!!"

Miêu Phương Phỉ cõng cương thi, co giò chạy như bay! Hành khách không biết chuyện gì cũng bàng hoàng chạy nối theo cô, ngoái đầu nhìn phía sau thì ai nấy muốn đứng tim.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!