Tả thống lĩnh Cáo Bay xác sống lại chơi đánh úp, nhưng thứ tiếp đón nó lần này là móng vuốt đen nhánh sắc bén như dao của Vệ Tuân. Lớp da cứng và dày không còn lực phòng ngự dưới móng vuốt bén ngót. Giữa tiếng hét thảm là Cáo Bay xác sống to bằng nghé con, đang bị Vệ Tuân sau khi dị hoá xé sống thẳng tay!
"Hộc…"
Vệ Tuân nghe được tiếng thở d0c nặng nề của bản thân, nhịp tim chậm và nặng trĩu, thình thịch thình thịch như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Trước mắt toàn màu máu đỏ tươi, sát khí bạo ngược chưa tan quét ngang tâm trí cậu như cơn gió lốc dữ dội phá huỷ mọi thứ.
"Hít… hà.."
Một luồng sát ý mãnh liệt không biết từ đâu tuôn trào trong cơ thể, cả người Vệ Tuân tràn ngập lực lượng. Cậu nôn nóng muốn chém giết, muốn trút giận, huỷ diệt hết thảy!
"Khèeeee!"
"Khèeeeeee!!"
Tiếng gào rống chói tai bén nhọn của Cáo Bay xác sống vang lên hết đợt này đến đợt khác, ồn ào tới mức làm Vệ Tuân ù tai, tròng mắt đỏ ngầu hiện lên sắc máu hung tàn. Cậu dựng ngón tay đặt nhẹ trước môi, móng tay đen nhánh càng thêm nổi bật yêu dã bắt mắt dưới nền môi trắng nhợt.
"Suỵt, bọn mày im lặng chút được không?"
Vệ Tuân cười khẽ hỏi dò, cậu vứt Tả thống lĩnh Cáo Bay đã bị xé nát bươm vào bụi hoa ớt dại!
"Tí tách…"
"Lào xào…"
Nhánh hoa ớt dại nghiêng ngả trong cơn mưa tầm tã, gãy dập tả tơi, chỉ còn nửa bộ rễ kiên cường bám trong khe đá. Giữa tiếng leng keng leng keng, vô số xiềng xích đứt gãy lôi theo xương ngón tay rơi xuống hẻm núi.
Hàng chục cặp mắt màu máu đỏ lập lòe trong những tán cây còn sót lại. Đàn Cáo Bay xác sống không còn trói buộc như một bầy trẻ sơ sinh bị lột da, ẩn mình giữa các cành cây dòm Vệ Tuân chằm chằm.
"Khèeeeee!!"
Hơn mười con Cáo Bay xác sống tập kích Vệ Tuân, nhưng đa số vẫn trốn trong tán cây. Chúng nâng cơ thể tàn tạ của thống lĩnh bằng đôi cánh màng đẫm máu, vài con dữ tợn cắn phập lên vết thương thống lĩnh.
Không phải tụi nó ăn, hàm răng sắc nhọn chúng nghiến chặt khít khao như đang khâu đống thịt nát đó bằng kim chỉ. Còn những con khác đứng canh kế bên, thấy bạn mình đã khâu xong thì cắn đứt lìa cơ thể bạn mình, chỉ chừa lại cái đầu.
Sau khi Vệ Tuân giết sạch mấy chục con Cáo Bay xác sống cản trở trước mặt, cơ thể Tả thống lĩnh cũng được "khâu lại"! Nó xòe đôi cánh màng treo lủng lẳng đầu các con Cáo Bay xác sống nhỏ mà bay lên lần nữa, lắc lư loạng choạng như tấm vải mục nát nặng nề bị mưa xối ướt sũng. Chẳng qua thay vì tấn công Vệ Tuân, nó lại vừa bay vừa lết đến vách núi hiểm trở.
Nó muốn chạy trốn!
"Muốn đi à? Quá đáng thật đó!"
Răng và móng vuốt của thống lĩnh Cáo Bay xác sống bén nhọn như nhau, đâm xuyên đá dễ như đâm đậu phụ. Nó như con thằn lằn to đang lột da đỏ hỏn bò lên vách đá hơn mười mét, nhưng sau đó con đường phía trước của nó bị một bóng ma bao phủ.
Trong bóng đêm, có đôi mắt đỏ máu của ma quỷ cùng hơi thở phả sương trắng giữa cơn mưa lạnh giá.
Hà…
"Ở lại chơi với tao đi. Nhé?"
Dưới giọng nói ưu nhã hiền lành, toàn bộ thế giới của Tả thống lĩnh Cáo Bay xác sống bỗng trở nên tối tăm rồi kết thúc bằng mảng máu đỏ tươi.
* *
Tí tách, tí tách.
Rào rào soàn soạt…
Cơn mưa tầm tã giội lên phiến đá trên đường núi, nhanh chóng làm loãng máu nhỏ giọt. Tả thống lĩnh Cáo Bay xác sống đã biến mất, chỉ còn bãi thịt nát giữa đường mòn.
Máu thấm ra, chớp nhoáng đã bị mưa to cọ rửa sạch sẽ. Cả con đường núi lộn xộn bừa bãi, núi đá cỏ cây đều bị lật tung, thi thể của Cáo Bay xác sống vung vãi khắp nơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!