Chương 2: Say đắm Tương Tây (2)

Hướng dẫn viên Bính Cửu

"Ha, bà nội cha nó, làm tôi sợ gần chết."

Hành khách cuối cùng lên xe là một người đàn ông mập mạp, cũng bị dấu tay máu trên cửa xe dọa cho nhảy dựng lên, hoảng hồn mắng chửi. Nhưng tính tình gã không tệ, lúc lấy hộp thuốc lá ra đưa cho Vệ Tuân trên gương mặt còn vương nét cười.

"Xin lỗi anh bạn, nhường cho tôi một chỗ với."

Những vị trí khác trong xe đã chật kín, chỉ còn lại chỗ ngồi bên cạnh Vệ Tuân.

Vệ Tuân không cầm lấy điếu thuốc, hắn thu dọn đồ đạc của mình rồi đi ra ngoài, để người đàn ông mập mạp ngồi phía bên trong

-- Sau khi hành khách đến đông đủ, Vệ Tuân đã có thể tự do hành động. Thừa dịp lúc đứng lên, ánh mắt hắn đảo qua trong xe.

Hiện tại bầu không khí trong xe ngột ngạt đến cực điểm, các hành khách không ai dám đến gần bên cửa sổ, cũng không ai trò chuyện, giống như một đám nhím đang xù lông. Không thiếu những ánh mắt chằm chằm cảnh giác lướt qua Vệ Tuân, nhưng Vệ Tuân lại đang mặc trang phục "phơi nắng" thường ngày.

Đội mũ, đeo kính râm và khẩu trang, áo khoác mỏng dựng cổ, cúc áo gài đến trên cùng, che khuất yết hầu. Thậm chí trên tay còn mang một đôi găng tay nửa ngón, gần như không để lộ chút da thịt nào.

Không ai biết lai lịch của hắn, đây là cơ hội duy nhất của Vệ Tuân.

Nhất định phải thành công ngay trong một lần.

Khi đang trong tình thế bất lợi, không rõ địch ta, chủ động ra mặt bại lộ chính mình là điều ngu xuẩn nhất.

Vệ Tuân muốn để người khác chủ động ra mặt, vì thế hắn tỉ mỉ chọn mục tiêu

-- muốn khiến người ta suy sụp tâm trạng, mục tiêu tốt nhất đương nhiên là người vốn đã không ổn định về mặt cảm xúc.

Đằng sau Vệ Tuân là một người đàn ông sắc mặt trắng bệch, gầy gò đến không bình thường. Trong đôi mắt không giấu được sự điên cuồng và sợ hãi, thân thể không ngừng run rẩy.

Vả lại, không rõ vì sao y vừa lên xe đã thể hiện ra ác ý nồng đậm đối với Vệ Tuân, ánh nhìn chăm chăm tràn đầy chán ghét dừng lại 3 giây trên mặt Vệ Tuân.

Chính là mày.

Vì vậy, sau khi người kia lên xe, đi ngang qua, Vệ Tuân giật ra một góc khẩu trang, cong cong khóe miệng cười khinh miệt với gã.

Quả nhiên, người đàn ông bị kích động, tuy rằng không lập tức hành động, nhưng lại chủ động ngồi xuống sau lưng Vệ Tuân, lúc này Vệ Tuân có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác và điên cuồng như muốn đâm xuyên qua sau gáy mình.

Phù hộ ta.

Vệ Tuân cầm lấy mặt dây chuyền trong lòng bàn tay, cúi đầu khẽ hôn, bên trong viên pha lê trong suốt là một mảnh cánh bướm màu xanh tím to bằng ngón tay. Đây là đồ vật duy nhất còn lại sau khi người nhà mất tích, Vệ Tuân luôn mang theo như vật tùy thân, đến tận đây cũng không biến mất.

Vệ Tuân không có tín ngưỡng, cầu nguyện chỉ là một thói quen.

Sau đó Vệ Tuân ấn nút điều chỉnh dưới chỗ ngồi, lưng ghế đột nhiên nghiêng về phía sau. Người đàn ông phía sau lập tức bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ, nhìn chằm chằm bóng lưng Vệ Tuân như trúng độc, mưu đồ rục rịch.

Chỉ cần chịu thêm một chút kíƈɦ ŧɦíƈɦ, đối phương chắc chắn sẽ ra tay.

"Em trai này có vẻ hơi lạ mặt, lẽ nào là người mới?"

Người đàn ông mập mạp ngồi bên cạnh Vệ Tuân đột nhiên mở miệng bắt chuyện, hắn cười tủm tỉm, khuôn mặt tròn xoe trông rất hiền hòa:

"Này, để tôi nói cậu nghe, hướng dẫn du lịch Bính Cửu lần này thích nhất là chăm sóc người mới."

Dường như vào lúc tên mập nói "Hướng dẫn du lịch Bính Cửu", người đàn ông sau lưng Vệ Tuân bỗng nhiên hô hấp gấp gáp, quả thật giống một con dã thú. Không còn nghi ngờ gì nữa, từ "Hướng dẫn du lịch Bính Cửu" này càng có thể kíƈɦ ŧɦíƈɦ gã.

Vệ Tuân càng kinh ngạc hơn là tại sao người mập lại mở miệng vào lúc này.

Là cảm giác được ý đồ của hắn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!