Chương 19: Say đắm Tương Tây (19)

"Thiên linh linh, địa linh linh, Tương Tây đuổi xác, người sống chớ gần…"

"Keng…"

"Keng…"

Tiếng chiêng đơn điệu và chói tai văng vẳng trên con đường núi giữa đêm mưa như tiếng quạ già kêu, khiến người ta ớn lạnh sống lưng.

Những "ngọn đèn" màu đỏ cam bay vèo vèo như ma trơi trên mồ hoang chốn rừng núi, chiếu sáng con đường núi chật hẹp và hiểm trở… Khác hẳn lúc lên núi, giờ đây bọn họ đang đi một con đường khác. Con đường này chật hẹp và khó đi hơn, nó được xây bám vào vách núi, miễn cưỡng đủ cho một người.

Một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu hiểm trở, ngã là ngỏm ngay!

Gió lạnh thổi vù vù từ khe núi như quỷ khóc sói tru, bóng cây đan nhau dữ tợn giống như móng vuốt sắc bén gầy còm của ma quỷ, treo trên đỉnh đầu mọi người. Núi Ô Loa hẻo lánh hiếm người ở, toàn bộ đều là rừng rậm nguyên sinh rộng lớn, con đường bọn họ đang đi là được những người thợ đuổi xác mở ra từ nhiều năm trước, bây giờ cỏ dại mọc um tùm, trên phiến đá bám đầy rêu xanh, mưa vẫn đang rơi, đường vô cùng trơn trượt.

Úc Hòa An không dám ngẩng đầu, bờ vai bị cái xác vắt lên đã hoàn toàn tê liệt mất cảm giác. Cả người hắn ta run lẩy bẩy, nhìn đằng trước cũng là xác chết, sau lưng cũng là xác chết, hoà cùng tiếng chuông đơn điệu lờn vờn.

Đi hồi lâu Úc Hòa An còn sinh ra ảo giác, dường như tất cả đồng đội đã biến mất, chỉ còn một mình hắn ta bị kẹt giữa bầy xác chết!

Cuối cùng hắn ta không chịu được nữa, sốt ruột vươn cổ muốn ngó ra phía trước, xem các đồng đội có còn ở đó hay không. Đột nhiên, một bóng đen lặng lẽ buông xuống từ vách núi bên cạnh như chiếc dây thừng treo ngược, rũ xuống ngay trước mặt Úc Hòa An cứ như hắn ta chủ động luồn cổ vào dây thừng tự tử!

"Á…!!!"

"Ầm!"

Vệ Tuân nghe thấy tiếng động lộn xộn vọng lên từ cuối đội ngũ, cậu nghe thấy Lâm Hi truyền lời với Miêu Phương Phỉ, nói Úc Hòa An nhầm dây leo trên núi là dây thừng treo cổ, hoảng sợ ngã sấp xuống chứ không có gì to tát.

Miêu Phương Phỉ lại không dám coi thường bất cứ "chuyện nhỏ" nào, trầm mặt nói: "Bảo mọi người ngậm thuốc Thanh Lương vào miệng đi, đoạn đường tiếp theo phải tỉnh táo 120%!"

(*Một loại thuốc y học cổ truyền Trung Quốc dạng viên ngậm)

Thuốc Thanh Lương là thuốc Miêu do Miêu Phương Phỉ dùng các loại thảo dược như bạc hà, cỏ lưỡi rắn, trái dâu đất để bào chế. Tác dụng của bất cứ đạo cụ nào trong Đắm say Tương Tây cũng bị suy giảm, nhưng loại thuốc Miêu tự chế này lại phát huy tác dụng lớn hơn.

Vệ Tuân cũng được Miêu Phương Phỉ cho một lọ nhỏ, những viên kẹo thuốc màu đen lớn bằng hạt đậu, ngửi thôi là thấy mùi thơm mát.

Sau sự cố nhỏ kia, tốc độ của đoàn hơi bị kéo lại. Vệ Tuân hiếm khi được trải nghiệm lội bộ giữa rừng núi vào ban đêm, chắc do ảnh hưởng của sự biến đổi khác lạ trên cơ thể nên Vệ Tuân thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, đi lâu vậy mà không mệt chút nào. Cậu hào hứng như dẫn học sinh tiểu học đi chơi vùng ngoại ô, tay trái cầm cờ dẫn đoàn, tay phải đút túi nắm chặt con dao găm máu oán hận của Bình Bình.

Dao găm đang nóng dần, đám xác bám sau đội đuổi xác càng ngày càng gần.

Mặc dù chúng sợ oán niệm của Bình Bình, nhưng từ khi ra khỏi nghĩa trang Tiểu Long, không biết oán niệm trên dao găm đã giảm đi hay là oán niệm của đám xác dần mạnh, mà khoảng cách giữa chúng và lữ đoàn liên tục rút ngắn, chỉ e trước khi đến sạn đạo Hung Cốt, hai bên sẽ có một cuộc đọ sức.

Hửm?

Bỗng nhiên Vệ Tuân dừng bước. Miêu Phương Phỉ sau lưng cậu cũng dừng vội, ngay sau đó cả đoàn đều dừng lại. Tiếng chiêng chợt biến mất khiến núi Ô Loa càng toát lên vẻ tĩnh lặng âm u, mưa lào xào như lời thì thầm của ma quỷ.

"Miêu Phương Phỉ, cô có thấy không?"

Miêu Phương Phỉ mãi lo theo sau Bính Cửu cảnh giác với xung quanh, bỗng thấy lòng căng thẳng, vội vàng nhìn về phía trước theo hướng cờ dẫn đoàn của Bính Cửu, nhìn kỹ thêm chút lại khiến da đầu cô tê rần.

"Đây, đây là gì vậy?"

Bóng đen dữ tợn nhô ra từ sâu trong vách núi, vắt ngang con đường núi như móng vuốt khổng lồ, gớm ghiếc, gầy đét vươn ra từ vách núi dựng đứng, xương ngón tay hẹp dài đáng sợ muốn ngăn tất cả những ai đang cố gắng rời khỏi núi Ô Loa!

Miêu Phương Phỉ tê cả da đầu, nhìn kỹ hơn mới nhận ra đó là một gốc cây tiêu dại kỳ lạ mọc trong khe đá của vách núi.

Điều khiến cô rùng mình nhất là từng chuỗi dây xích mảnh buông thõng, chi chít trên gốc cây khô kia, những đoạn xương trắng bệch bị khóa chặt ở cuối sợi dây xích, trông cứ như xương ngón tay người! Gió lạnh thổi qua, xương ngón tay đung đưa như chuông gió bằng xương khiến ai nấy đều lạnh gáy.

Mà đằng sau đã bị lũ xác sống chắn đường, bọn họ không thể lùi tìm đường khác được, nhất định phải đi qua đây!

"Cây tiêu, xương ngón tay, xương ngón tay, xương ngón tay…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!