"Dẫn xác Tương Tây, người sống chớ gần."
…
"Ồ? Mấy người muốn mời tôi sang đó?"
Đám Miêu Phương Phỉ chủ động tìm tới, phản ứng đầu tiên của Vệ Tuân là cậu hù chết Hứa Thần rồi. Chuyện Hứa Thần đứng trong đống xác ngoài sân, mới dòm cậu một cái đã té xỉu thật sự quá ảo ma. Vệ Tuân kinh ngạc đến mức quên cả tìm người giặt quần áo hộ.
"Đúng vậy, mọi người đều rất mong sự có mặt của anh."
Miêu Phương Phỉ cân nhắc, rồi nở nụ cười chừng mực: "Dọc đường hướng dẫn viên Bính đã vất vả nhiều, mọi người muốn chụp ảnh chung với anh thôi."
Muốn mời hướng dẫn viên cũng cần phải có bí quyết. Bởi vì cách biệt thân phận, nên khách sạn không cho phép hướng dẫn viên hỗ trợ du khách quá nhiệt tình. Nếu Miêu Phương Phỉ nói muốn Bính Cửu sang xử lý luồng oán niệm trên quan tài kia, nhất định Bính Cửu sẽ bị khách sạn cảnh cáo ngay lập tức.
Còn nếu nói muốn chụp ảnh chung nên mời gã dời bước sang, vậy hiển nhiên không thành vấn đề. Đây là kinh nghiệm mà những du khách lão luyện đúc kết được, qua bao nhiêu chuyến lữ trình của mình.
Đối mặt với Bính Cửu lần nữa, Miêu Phương Phỉ không hề cảm thấy bị mạo phạm vì Bính Cửu từng "nhìn trúng" mình, ngược lại cô càng cẩn thận dè dặt, càng tỏ ra cung kính hơn. Miêu Phương Phỉ rất thông minh, lờ mờ đoán ra chuyện Hứa Thần ngất xỉu không phải vì nhìn thấy cốt lõi oán niệm, mà là vì Bính Cửu!
Bính Cửu rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu sức mạnh, bao nhiêu bí mật mới khiến Hứa Thần vừa nhìn một cái đã bất tỉnh nhân sự đây?!
Nghĩ vậy, Miêu Phương Phỉ càng kính cẩn khiêm nhường, trong lòng cũng sầu lo thêm đôi chút. Cô không dám chắc sẽ mời được Bính Cửu, Miêu Phương Phỉ thậm chí đã điều chỉnh tâm lý sẵn sàng trong trường hợp bị từ chối. Nếu Bính Cửu từ chối…
"Được thôi."
Vệ Tuân sảng khoái đồng ý, sau đó cậu ra vẻ phiền não nhìn ống tay áp rách tung toé của mình, than thở: "Tiếc ghê, hình thù tôi bây giờ e là không ăn ảnh."
Miêu Phương Phỉ đâu ngờ cậu sẽ nói vậy, hỏi dò: "Chẳng lẽ Lâm Hi không… Xin lỗi, tôi đi quá giới hạn rồi."
Phải, nếu đưa quần áo cho Lâm Hi thì gã nhất định sẽ vui vẻ giặt giúp cậu, nhưng Vệ Tuân không muốn rơi vào tình huống ngặt nghèo khi mà lần nào Lâm Hi cũng đòi nhảy vào lòng cậu. Nhỡ Lâm Hi đắc thủ, đè cậu xuống đất thật thì sao đây?
Còn đâu sự trong trắng của tui!
"Tôi hiểu rồi."
Thấy khoé môi Bính Cửu hơi cong, chỉ cười không nói, Miêu Phương Phỉ sực tỉnh, trịnh trọng gật đầu: "Anh sẽ hài lòng, phiền anh qua chỗ chúng tôi trước. Mọi người đều đang chờ anh đến chụp ảnh chung."
Cô hiểu cái gì?
Vệ Tuân có chút hoang mang đi theo Miêu Phương Phỉ đến nhà chính. Vừa đến nơi, cậu đã thấy hành khách đứng thành hai hàng chỉnh tề trông như nhân viên tiếp khách, thấy cậu tới thì thở phào nhẹ nhõm.
"Nào… chúng ta… chụp ảnh."
Một thiếu niên nhỏ con với chiếc Polaroid treo trên ngực lắp bắp đề nghị, không dám nhìn thẳng Vệ Tuân mà lủi vào phòng chính như chú chuột.
"Úc Hòa Tuệ nói phải đó, chúng ta vào phòng chụp đi."
Thạch Đào trợn mắt nói dối: "Dù sao bên trong cũng là di sản… di tích cổ, chụp trông có cảm giác hơn."
Ngay khi Vệ Tuân vào phòng, cậu bỗng chốc hiểu vì sao mấy người này một hai cứ phải mời cậu sang đây. Cậu cảm nhận được một tầng oán khí lạnh lẽo bao phủ toàn bộ quan tài trong phòng, nhưng khi cậu bước vào nhà, tất cả những oán khí đó lập tức trốn biệt tăm.
Nguyên do là Vệ Tuân đang mang con dao găm lây dính oán huyết của Bình Bình trong túi. Lũ xác sống sợ oán niệm của Bình Bình, sợ như chuột thấy mèo.
Vệ Tuân nảy sinh hứng thú, quyết định tý về sẽ nghiên cứu con dao găm mang oán khí quỷ dữ trong truyền thuyết này. Bên đây, các du khách đã nhanh chóng đứng thành hai hàng theo thứ tự cao thấp, vây Bính Cửu ở giữa. Trên mặt ai cũng treo nụ cười sượng trân giả dối.
"Ch, cheese!"
Tách một tiếng, ảnh chụp được in ra từ polaroid. Úc Hòa Tuệ run cành cạch cầm giơ lên nhìn, biểu cảm lập tức như trút được gánh nặng.
Dưới sự hứa hẹn sẽ thu xếp ổn thỏa mọi chuyện của Miêu Phương Phỉ, "cực lực" tiễn Bính Cửu đi, các du khách lập tức bu quanh Úc Hòa Tuệ xem ảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!