Sắc mặt mọi người rất xấu, mười hai cỗ quan tài rải rác trong phòng chính đã thay đổi so với trước khi họ đi, vị trí cũng khác.
Đáng sợ nhất là, bây giờ trong bốn chiếc quan tài vốn trống không kia cũng có xác chết!
Lâm Hi vội vàng chen lên, tìm cái quan tài chứa bộ xác của mình. Ngay sau đó gã thở phào nhẹ nhõm, tìm thấy rồi. Trước đó Lâm Hi đã cẩn thận đánh dấu trên quan tài, miễn là tìm được quan tài thì chắc chắn cái xác kia cũng đúng…
Bỗng dưng vẻ mặt Lâm Hi sượng trân, bàn tay giữ bên mép quan tài khẽ run lên.
Tại sao? Tại sao cái xác trong quan tài, dường như đã thay đổi?
Rõ ràng Lâm Hi đã tự tay chấm mực đỏ, tự tay quấn băng lụa màu, vị trí giống hệt trong trí nhớ. Nhưng gã lại thấy cái xác này có gì đó khang khác!
"Là, là oán niệm."
Một giọng nam vừa khàn vừa nhỏ, vừa khá rụt rè vang lên, người lên tiếng chính là người đàn ông có tuổi từ đầu đến giờ vẫn luôn nghe theo lời họ, thậm chí không dám nhìn người khác.
Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, hắn ta càng co rúm lại như một con chuột trốn trong bóng tối, nói lắp bắp:
"Oán niệm…ảo giác… mê hoặc mắt người. Phải loại bỏ ảo giác mới… mới được."
"Úc Hòa An đã nhìn bằng nước mắt của bò, phía trên những cái xác này đều phủ một lớp oán niệm đen ngòm."
Miêu Phương Phỉ nói một cách nghiêm nghị.
[Tên: Nước mắt bò già.]
[Phẩm chất: Đặc biệt.]
[Tác dụng: Nhỏ giọt nước mắt của bò, có thể giúp bạn nhìn thấy một "thế giới" khác.]
[Ghi chú: Không thể sử dụng nó như thuốc nhỏ mắt, nếu nhỏ quá nhiều bạn sẽ biến thành con bò già.]
"Sức mạnh của mọi đạo cụ đều bị suy yếu trong Đắm say Tương Tây. Chỉ có vật phẩm cấp đặc biệt mới miễn cưỡng sử dụng được."
Nghe Miêu Phương Phỉ nhắc đến mình, Úc Hòa An càng cúi thấp đầu hơn, ngón tay thô ráp cào vào đường ly ống quần đầy lo lắng.
[Báo đáp của bò già (danh hiệu màu xanh): Bạn đã từng cứu một con bò sắp bị giết và nuôi nấng cẩn thận cho đến khi nó già đi. Người tốt có phần thưởng xứng đáng, linh hồn bò già báo đáp bạn đây!]
Với danh hiệu này, mỗi tuần Úc Hòa An có thể thu được một lọ nhỏ nước mắt của bò già. Vì phẩm chất cao, nên vẫn có thể dùng được trong Đắm say Tương Tây.
"Muốn loại bỏ ảo giác oán niệm, nhất định phải tìm ra cốt lõi mới được."
Hứa Thần nhắm nghiền mắt làm trị liệu vật lý cho đôi mắt, đau đến mức phải hít hà. Hôm nay hắn đã dùng mắt quá nhiều, thấy quá nhiều oán niệm, oán khí trong phòng quá nồng đậm khiến hắn gần như mù tạm thời, nhất định phải để Úc Hòa An xác nhận mới được.
"Chúng ta phải mau chóng tìm ra đâu là cái xác thật."
Hầu Phi Hổ nói nghiêm túc: "Sắp mười hai giờ rồi, chín giờ tối chúng ta sẽ xuất phát."
Lời anh ta khiến tất cả hành khách cảm thấy nặng nề nhưng không ai mất kiểm soát, mọi người đều biết những lúc này càng phải bình tĩnh, họ vẫn chưa bào chế xong xác chết, nhất định phải nắm bắt thời gian này.
"Năm giờ."
Miêu Phương Phỉ chốt thời gian cuối cùng: "Trước năm giờ, chúng ta phải xác nhận cái xác."
"Đến nước này rồi, mọi người nên hợp sức cùng nhau."
Ánh mắt Miêu Phương Phỉ lướt qua từng người, rất có khí thế của đội trưởng, cô nói trịnh trọng: "Bây giờ chúng ta đã đứng trên cùng một chiếc thuyền, vinh quang cùng hưởng, nhục nhã cùng chịu."
Đúng thế, nói thì nói vậy nhưng nói thì dễ hơn làm. Thực ra mọi người đã đánh dấu trên quan tài, vấn đề bây giờ là bọn họ không thể xác nhận liệu cái xác trong quan tài rốt cuộc có phải cái mà họ đã tự xử lý không.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!