Chương 15: Say đắm Tương Tây (15)

"Nhiệm vụ danh hiệu"

Nghe Miêu Phương Phỉ lặp lại lần hai, các du khách đằng sau cũng bừng tỉnh. Mặc kệ dưới đất dơ bẩn mà quỳ sụp xuống, nói cùng nhau:

"Tiền bối, chúng tôi tới đưa các ngài về quê!"

"Xin các ngài hãy an giấc ngàn thu, chúng tôi sẽ đưa các ngài về quê!"

Triệu Hoành Đồ đang cầm cung do dự thì bị Hầu Phi Hổ đè mạnh bả vai, cắn răng quỳ xuống rồi dập đầu theo. Sắc trời bỗng tối sầm, giữa không trung như có miếng vải đen che khuất, oán khí cô đặc xoay quanh đỉnh đầu bọn họ, khí lạnh rát như lưỡi gương làm người ta dựng tóc gáy. Các du khách cố nhịn xuống sự đề phòng chống trả theo bản năng, cơ thể bọn họ bị đè xuống gần như chạm vào bùn đất.

U u…

Gió lạnh quét ngang đại sảnh, tiếng gió âm u quanh quẩn bên tai mọi người như tiếng kèn lệnh nơi chiến trường, như hồn thiêng trong xác thân chưa bao giờ tiêu tán!

Rầm! Rầm!

Tiếng đập thùng thục hỗn loạn nặng nề vang lên từ trong nhà chính, giống như có thứ gì đó bị nhốt trong quan tài đang không cam lòng cào cấu vách gỗ kia.

Họ hận, hận cái chết của mình không thể tiếp tục giết giặc bảo vệ đất nước.

Họ oán, oán lấy thân báo quốc nhưng thi thể lại bị nhốt ở chỗ này, không thể trở về nguồn cội.

Họ giận, giận kẻ không biết tốt xấu quấy rầy sự an nghỉ nơi đây!

Căm hận, oán niệm, tức giận, giữa từng tiếng "về quê" của du khách càng thêm sôi trào mãnh liệt. Căn nhà chính không chịu nổi trận áp lực này, mái ngói cứ run lên lạch cạch.

Về quê, về quê!

Mọi người đều bị cuốn theo nỗi uất hận dâng trào đó, buộc phải đắm chìm cảm nhận cơn thịnh nộ không cam lòng, linh hồn mỗi người như thoát khỏi thể xác, trở về chiến trường trăm năm trước.

Riêng Vệ Tuân đứng gần nhà chính nhất là vẫn trông như kẻ ngoài cuộc.

Cậu cảm ứng được luồng oán khí kia, nhưng thật kỳ lạ khi Vệ Tuân có thể nhìn xuyên qua cánh cửa gỗ, thấy oán hận đỏ như máu bốc lên từ quan tài lượn lờ trong phòng, bám vào từng du khách.

Oan hồn trong quan tài đã nghe thấy lời hứa hẹn của du khách, đồng nghĩa bọn họ nhất định phải thực hiện lời đã hứa. Bằng không chắc chắn sẽ trả một cái giá rất đắt.

Cũng có luồng oan niệm đỏ tươi thổi quét về phía Vệ Tuân, nhưng nó bất chợt tan biến trước khi chạm vào người cậu.

[Giá trị SAN: 89]

SAN giá trị giảm một ít, thái dương Vệ Tuân ngứa ngáy, cậu sờ thử thì thấy hai cục u kia đã mọc dài ra một tí.

Nó hấp thu oán niệm à?

Vệ Tuân mơ hồ cảm nhận được nỗi uất hận thấm vào đầu sừng vẫn còn vương vấn trước trán. Cậu không sợ chết mà thử dẫn nó thoát ra ngoài, sau mấy lần cố gắng thì cậu đã thành công!

Nguồn năng lượng đó không nhiều, Vệ Tuân mạnh dạn dẫn nó tới mắt trái. Một tia sáng đỏ xẹt qua mắt cậu, tầm nhìn bị bao phủ bởi lớp sương mù màu đỏ nhạt. Chớp chớp mắt, Vệ Tuân lại nhìn về phía nhà chính, phát hiện mình có thể "nhìn" rõ ràng hơn. Oán niệm màu đỏ tươi dần tiêu tán, xuyên qua nhà chính và quan tài, ánh mắt Vệ Tuân rơi vào cái xác nằm trong đó.

Không thấy được dáng vẻ cụ thể của cái xác, chỉ có lớp ánh sáng vàng nhạt trôi nổi tựa như những vụn vàng. Sức mạnh to lớn và tinh khiết ẩn hiện trong ánh vàng, vừa mỏng manh vừa dày nặng như mạch đập của đất mẹ năm ngàn năm, như quân huy của các liệt sĩ tắm máu nơi sa trường, hoàn toàn trái ngược với oán niệm đỏ tươi lượn lờ quanh nó.

Có điều "vụn vàng" kia rất ít ỏi, chúng đang bị ăn mòn bởi một loại oán hận đen tối khác, dần trở nên ảm đạm rồi tắt ngúm.

[Ting! Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ danh hiệu!]

Ngay lúc Vệ Tuân đang hào hứng quan sát "vụn vàng" và luồng oán niệm đen đặc kia, thông báo của khách sạn vang lên trong đầu cậu.

[Tên nhiệm vụ: Không biết]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!