Chương 14: Say đắm Tương Tây (14)

"Về quê"

Đôi mắt lòi tròng đục ngầu, cách gáy Vệ Tuân chỉ nửa ngón tay!

Vệ Tuân quay đầu, phát hiện sau lưng mình không có gì cả. Căn phòng trống rỗng, tiếng cười ma quái cũng im bặt, nhưng khi cậu xoay đầu về trước thì gương mặt thối rữa lại xuất hiện, tròng mắt đục ngầu như đóng đinh vào người cậu, oán độc lạnh lẽo!

"Ôi sợ thế! Tao sắp bị mày hù chết rồi đây này!"

Vệ Tuân khoa trương che ngực thở hổn hển, đối mắt với cái xác ghê tởm gớm ghiếc tận ba giây…

Giá trị SAN của cậu vẫn cố định ở ngưỡng 90 không hề dao động, vững vàng như tiếng tim đập của cậu.

Vệ Tuân thất vọng buông tay: "Haiz, đồ ăn hại."

Cái xác:?

Vệ Tuân chán nản, nhíu mày bóp mũi một cách chán ghét: "Đồ xấu xí, có cần phải khiến mình trông bẩn thỉu thế không? Mọc dòi rồi còn không chịu đi tắm?"

"Lần sau học hỏi Điệp tiên Bút tiên người ta kìa, trai hay gái gì cũng đẹp hết. Dù hơi ghê!"

Vệ Tuân "tốt bụng" gợi ý, cậu vòng qua ảo ảnh, buồn rầu lẩm bẩm: "Chẳng lẽ mỗi ngày chỉ có thể ngồi chờ giá trị SAN tự sụt 10 điểm ư?"

"Nếu vậy hết chuyến du lịch mình cũng không biến thành quái vật được."

Vệ Tuân thở dài tiếc nuối, chắp tay sau lưng rời khỏi phòng, quẹo một cái đến nhà chính. Ảo giác xuất hiện ở mốc 90 điểm giá trị SAN hoàn toàn không hề ảnh hưởng tới cậu, so với cái này, chuyện đám Miêu Phương Phỉ chế tạo cương thi càng khiến Vệ Tuân thấy hứng thú hơn.

Mặc dù không thể trực tiếp tham gia hoạt động nhưng đi mở mang tầm mắt cũng được mà. Là tự tay xử lý cương thi đó, Vệ Tuân cũng muốn làm du khách nha!

* *

"Trong sân có năm mươi tư xác chết, tất cả đều thối rữa trầm trọng."

Hai giờ sau ở sảnh tầng một khách sạn, mọi người tập trung lại trao đổi những thông tin mình vừa thu thập:

Miêu Phương Phỉ nói: "Toàn là người trưởng thành, không có trẻ con."

"Quần áo trên người bọn họ chưa phân hủy hết, trông có vẻ là dân thường."

Triệu Hoành Đồ nóng nảy bổ sung, cậu ta và Miêu Phương Phỉ đều là người tài cao gan lớn, quan sát kiểm tra tỉ mỉ từng cái xác, ngay cả khi bị mưa cuốn trôi và ăn mòn thì mùi hôi thối vẫn bốc lên nồng nặc.

"Giữa trời mưa gió bão giông mà đám xác chết ngoài sân vẫn chưa bị rữa rục xương, đúng là quái lạ."

So với cậu ta, Miêu Phương Phỉ càng thêm tỉ mỉ: "Tạm thời vẫn chưa thấy con nào đặc biệt, nhưng bọn chúng đứng túm tụm, biết đâu ở giữa đàn có phát hiện đặc biệt gì chăng."

Trong lúc Miêu Phương Phỉ phát biểu thì Lâm Hi giương mắt nhìn cô, sau đó cụp mắt ngơ ngác không biết đang nghĩ gì.

"Bọn tôi không vào được nhà chính."

Hầu Phi Hổ tiếp lời với đôi mày nhíu chặt. Anh ta vóc người cao to, lưng eo thẳng tắp, mọi hành động cử chỉ giống như từng được huấn luyện nghiêm ngặt: "Rất kỳ lạ! Mới hôm qua còn vào được nhưng giờ cửa gỗ bên đó đóng chặt rồi, không tày nào mở nổi."

Theo lý thì cánh cửa mục nát kia anh ta đạp phát là bung ra ngay, vậy mà giờ nó cứng như sắt rất không bình thường.

"Sau cửa gỗ có oán khí rất nặng."

Hứa Thần – người sở hữu danh hiệu "Cảm giác oán niệm" bổ sung, lời nói ẩn chứa kiêng kỵ:  "Nó đậm đặc tới mức sắp biến thành màu đen."

"Chuyến lữ hành trước, tôi từng may mắn thoát khỏi một con lệ quỷ bị hành hạ đến chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!