Chương 10: Say đắm Tương Tây (10)

"Cho tao coi với!"

"Ưm."

Một tiếng rên vô cùng k! ch thích lỗ tai người nghe, vang giữa phòng tắm mù mịt hơi nước.

Trong chuyến lữ hành nguy cơ bốn phía mà còn có tâm trạng ngâm bồn giữa núi rừng hoang vu, xác chết vờn quanh là loại hưởng thụ thần tiên gì đây?

Vệ Tuân khó lòng miêu tả, nhưng cậu thấy phê đến mức muốn đánh một giấc no nê trong bồn tắm, nhưng tiếc là không được.

Cậu quá mệt, ngâm lâu sẽ ngất xỉu. Hơn nữa bên tai còn *ting ting ting* ồn ào vãi cả chưởng, lúc ngâm bồn Vệ Tuân thoải mái *ưm ưm* mấy tiếng, thế mà giá trị s@c tình cứ *+1 +1 +1*. Quy tắc cộng điểm gì xàm dã man.

Vệ Tuân nghi ngờ vụ tính điểm của "Làm chuyện 18+", là bất cứ bộ phận nào từ cổ trở xuống đều bị coi như 18+!

Vệ Tuân tiếc nuối chép miệng, loạng choạng bò khỏi bồn tắm để lộ thân hình thon dài trắng muốt. Vì quá gầy và quá trắng, làm người ta vô thức muốn in lên đó vài dấu vết. Có điều trên mặt cậu vẫn đeo cái mặt nạ quỷ bằng đồng thau, loại vừa nhìn đã bị dọa héo ấy.

Vệ Tuân quá cẩn thận, dù tắm rửa cũng không tháo [Mặt nạ hướng dẫn viên] xuống.

Qua loa dội vài ca nước, Vệ Tuân thay quần áo xong thì nằm trên chiếc giường hai mét mốt, bọc chăn bông thoải mái thở hắt ra. Theo quy định hướng dẫn viên du lịch lẽ ra phải chịu đãi ngộ kém hơn khách du lịch và ngủ ở phòng nhỏ đi kèm, nhưng phiếu trải nghiệm khách VIP thực sự xứng với tên gọi của nó.

Vệ Tuân vừa đẩy cánh cửa cũ nát lọt gió đã thấy bên trong vô cùng rộng rãi sạch sẽ, có bồn tắm, giường lớn, điều hòa, máy giặt, thậm chí còn trải thảm phòng cho khách.

Tuyệt vời! Vệ Tuân mới thả mình xuống giường đã không muốn ngồi dậy, vứt bọn Lâm Hi, Miêu Phương Phỉ và cả đám người kia sang một bên. Hành trình ngày hôm nay đã rút cạn sức cái thân tàn tạ của cậu rồi.

Vệ Tuân xoay người, liếc nhìn cánh tay của mình, găng tay nửa ngón đã bị lột ra lúc tắm để lộ khớp xương rõ ràng, tái nhợt bất thường. Trên cổ tay trái in nửa cánh bướm nhỏ màu xanh tím có kích thước bằng móng tay, giống như hình xăm vậy, rửa không ra. Có điều nó không chi tiết, chỉ là hoa văn hình cánh sơ sài.

Mảnh bướm Maria, rốt cuộc là gì?

Vệ Tuân nhớ khi mình cầm cờ bằng tay trái, sức mạnh bộc phát gần như bổ đôi con Cáo Bay Xác Sống, nhưng đến giờ tay cậu vẫn còn vô lực bủn rủn.

Hình xăm bướm này, có tác dụng buff thêm sức mạnh sao?

Đây là bàn tay vàng à?

Vệ Tuân dự định tìm cơ hội thí nghiệm thử, vết thương bị con cáo bay cắn ở cổ tay phải đã sắp lành, khả năng phục hồi ngoại thương của Vệ Tuân trước nay luôn rất mạnh, thậm chí cậu còn từng bị bê đi nghiên cứu nữa. Đáng tiếc đám áo blouse trắng kia không khám phá ra được gì, cuối cùng chỉ quy là "đột biến gen". Tuy nhiên khả năng phục hồi của Vệ Tuân tương đối lệch, nó bất lực trước sự suy kiệt của các cơ quan nội tạng.

Hiện tại cậu có chút khó chịu, không phải đau mà hơi khó thở, hoảng loạn và ngột ngạt.

Dù đã ngâm nước ấm và chôn mình trong chăn, Vệ Tuân vẫn run rẩy rét lạnh như cũ. Danh hiệu Kẻ máu lạnh chỉ xuất hiện tác dụng phụ khi nó đang có hiệu lực, nhưng tình trạng bất ổn của Vệ Tuân khiến danh hiệu này luôn trong trạng thái online.

Nếu không thấy đau thì phải chịu lạnh!

Vệ Tuân gần như đã quen với nó rồi, lúc run cầm cập trong chăn cậu còn tự hỏi, liệu danh hiệu có thăng cấp nếu mình sử dụng quá thường xuyên không?

Đây là linh cảm do danh hiệu "Cổ Bà Bà cấp tân thủ" của Miêu Phương Phỉ mang lại cho cậu. Trước mắt Vệ Tuân đã gặp bốn màu danh hiệu: màu xanh lá, xanh da trời, xanh biển đậm, màu tím. Cấp bậc hẳn là tăng dần.

Danh hiệu màu xanh lá chỉ có một công năng, ví dụ như "Đôi mắt tìm kiếm cái đẹp" của Lâm Hi và "Tấm lòng yêu thương – loài bò sát" của Miêu Phương Phỉ, đều nhằm vào một phương diện nào đó.

Danh hiệu màu xanh da trời thì có hai công năng, ví dụ như "Vận động viên" của Thạch Đào, khả năng phục hồi sức và thể lực cực tốt. Hoặc danh hiệu được thăng cấp từ màu xanh lá lên như "Khách quen Tương Tây" của Miêu Phương Phỉ và gã Mập.

Đã có khách quen, vậy hẳn sẽ có các loại danh hiệu màu xanh lá như "Khách mới Tương Tây" v.v.

Mà cấp cao hơn là danh hiệu màu xanh biển đậm thuộc sở hữu của Miêu Phương Phỉ, đặc điểm lớn nhất của danh hiệu này là không chỉ có hai chức năng nhận dạng độc dược và luyện chế cổ, mà còn trả lại Miêu Phương Phỉ một nhược điểm mang tính hạn chế rất mạnh.

Vệ Tuân đoán, nếu Miêu Phương Phỉ thăng cấp danh hiệu của mình, xoá bớt hai từ "tân thủ" thì nói không chừng màu danh hiệu sẽ thay đổi, nhược điểm cũng yếu xuống đáng kể.

Tựa như danh hiệu "Kẻ máu lạnh" màu tím của Bính Cửu, nó cũng có một nhược điểm vô thưởng vô phạt "luôn cảm thấy xung quanh không đủ ấm", nhưng mang lại rất nhiều lợi ích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!