Chương 1: Say đắm Tương Tây (1)

Khách sạn toàn cầu Kinh hoàng

[ Đếm ngược thời gian tử vong: 00:03 ]

Một hàng chữ lớn màu trắng cực kỳ bắt mắt lơ lửng trong không gian đen kịt, xâm chiếm toàn bộ ý thức của Vệ Tuân.

[ Đếm ngược thời gian tử vong: 00:02 ]

Những con số không ngừng giảm dần như bụi gai vô hình quấn lấy trái tim Vệ Tuân, ngày càng siết chặt.

Kinh hoàng và lo sợ như sóng triều ập xuống, đè nén làm người ta không thở nổi, không cách nào thoát khỏi.

Nhưng ở thời khắc sắp cảm nhận được cái chết thống khổ, khóe miệng Vệ Tuân lại nở ra một nụ cười suиɠ sướиɠ và bệnh h0ạn.

[ Đếm ngược thời gian tử vong: 00:01 ]

Vệ Tuân yêu thích sự đau đớn, đau khiến hắn cảm thấy bản thân vẫn là người bình thường.

Nhưng đáng tiếc, cho dù là ốm đến gần chết, hắn cũng không cảm giác được đau khổ.

[ Thời gian tử vong đếm ngược về không! ]

Hai chữ "về không" màu đỏ tươi làm người ta sợ hãi bỗng nhiên phóng đại, nhào về phía Vệ Tuân! Đau khổ kịch liệt cuốn đi tất cả, hắn theo bản năng giãy giụa, gào thét điên cuồng, nhưng lại không thể lẩn trốn.

Xương trắng đứt gãy, da dẻ bong tróc, thần kinh run rẩy. Khung xương trắng bệch bén nhọn phá thủng khoang bụng. Vệ Tuân nhìn thấy trái tim mình rơi xuống theo tàn phá trong lồng ngực, thịt đỏ hình dạng như nấm đấm vẫn còn nhảy lên trong vũng máu.

Hộc, hộc.

Vệ Tuân vô thức muốn nhặt trái tim lên, nhưng khi cúi đầu xuống lại nhìn thấy một bóng dáng phản chiếu trong vũng máu.

Đó là một cái đầu khổng lồ tràn ngập sắc đỏ, trên đầu mọc ra sừng cong xoắn ốc, giống như một con quái vật hung ác kh*ng b*. Khi hắn xoay người, quái vật cũng làm ra động tác tương tự, móng vuốt sắc bén to lớn uốn lượn không khống chế tốt sức lực, trong nháy mắt đã nghiền nát trái tim đang đập.

Quái vật đã gϊếŧ Vệ Tuân

-- Không.

Vệ Tuân mở to miệng, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét chói tai quái đản.

Quái vật này chính là Vệ Tuân!

"Ha!"

Vệ Tuân đột nhiên bừng tỉnh, phát hiện bản thân đang ngồi ở hàng đầu trên xe buýt du lịch. Nửa mới nửa cũ, chỗ ngồi coi như cũng sạch sẽ, gần góc cửa sổ có vết bẩn màu vàng nâu. Bên ngoài đang mưa, mưa bụi lắt nhắt để lại những vết nước uốn lượn trên kính thủy tinh. Sắc trời âm trầm, dường như sắp có trận mưa lớn.

Vừa nãy quả nhiên chỉ là một cơn ác mộng.

Nhưng

-- đây là nơi nào?

Vệ Tuân còn nhớ rõ ràng bản thân một giây trước còn đang ngồi ở mái nhà trên sân thượng, hưởng thụ giây phút cuối cùng của cuộc sống.

Hắn sắp chết, không thể nào lại rời khỏi nhà, nói chi là bỗng dưng xuất hiện trên xe buýt du lịch.

Trong cổ họng vẫn còn sót lại chút dấu vết của mùi máu tanh. Vệ Tuân cắn cắn đầu lưỡi, ngoại trừ mùi máu càng rõ ràng trong miệng, còn lại không cảm nhận được bất cứ đau khổ nào nữa.

Không có đau đớn, không phải cơn ác mộng vẫn còn tiếp diễn, mà là hiện thực.

Từ nhỏ Vệ Tuân đã không thể cảm nhận đau đớn. Trình độ y tế hiện nay không chữa trị được căn bệnh hi hữu do đột biến gen gây ra này. Hơn nữa, càng lớn tuổi, vấn đề của Vệ Tuân cũng càng nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!