Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Cha… nuôi…
Tiêu Tê chấn động một lát, bước đến gần, cho hắn một bốp: "Nói tầm bậy cái gì đấy?"
Đồ mặc để tập thể dục được thiết kế hở tay hở lưng, Trương Đại Điểu buông ly rượu đỏ xuống, nhìn cánh tay với đường cong lưu sướng, bây giờ bị tiểu kiều thê đánh đỏ một mảng. Hơi nhướng mày, túm cổ tay Tiêu Tê, kéo người vào lòng: "Tiểu mèo hoang, học được cào người rồi đó, đúng không, hửm?"
"Có phải anh lại… Ưm…" Môi lưỡi mang theo mùi rượu, chặn câu nói tiếp theo ở trong cổ họng.
"Lại cái gì?" Trương Thần Phi cọ cọ môi của tiểu mèo hoang, khẽ liếm một cái, "Nói cho cha nuôi nghe xem, buổi trưa có ngoan ngoãn ăn cơm không?"
"Anh chiếm tiện nghi đủ rồi đó!" Tiêu Tê đẩy hắn, không hiểu rõ đây là loại kịch bản gì.
Ánh mắt Trương Đại Điểu hơi tối đi, quấn eo tiểu kiều thê ném lên giường, vỗ lên cái mông vểnh kia một cái: "Hôm nay sao lại hư thế hả, là muốn bị ai dạy dỗ đấy à?"
Dứt lời, một tay đưa đến cổ áo tính cởi cà vạt trói người lại, mới phát hiện mình mặc áo không có cổ cũng chẳng có cái gọi là cà vạt. Chỉ đành xấu hổ bỏ tay xuống, mò tới tính cởi quần của Tiêu Tê.
"Này!" Tiêu Tê thình lình bị cởi quần tây, lại còn bị đánh một cái.
Không đau, chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ. Giày đã sớm bị đạp rơi, Tiêu Tê cuộn tròn ngón chân, đỏ rực từ cổ đến tai.
"Xấu hổ à?" Trương Thần Phi cười mò lại gần, nằm nghiêng người kế bên Tiêu Tê, thưởng thức nhúm tóc mềm mại bên tai của cậu, "Trưa ăn gì?"
"Cơm thịt bò." Tiêu Tê đáp lại, gõ trí não.
Anne tự giác bắt đầu giải thích:
Cha nuôi chính là cách gọi khác của "nghĩa phụ". Vài năm gần đây từ này được dùng trong giới giải trí, ý chỉ bạn trai lớn tuổi của nam hoặc nữ còn trẻ tuổi. Nếu như ngài muốn tìm tiểu thuyết liên quan thì cần phải nhắc nhở ngài, những tiểu thuyết này không phù hợp với trẻ em.
[Vòng giải trí: Cha nuôi một tay che trời của tôi]
[Fumio (1): Thực tập sinh và cha nuôi]
(1) Fumio: Là một nhà thiết kế nhân vật trò chơi điện tử và họa sĩ người Nhật đến từ tỉnh Osaka, ông chủ yếu thực hiện các công việc nghệ thuật cho các visual novel người lớn. (Wiki)
[Tình sử hương thôn: Cha nuôi yêm chịu không nổi]
…
Tiêu Tê có chút phiền muộn, quả nhiên, câu tiếp theo của Husky này chính là: "Cơm thịt bò sao, có ngon giống như cái mà cha nuôi đút cho ăn không?"
Đút cho… cái kia…
Tiêu Tê bò dậy trừng hắn, muốn mặc quần vào thì lại bị người đè ống quần lại, chỉ đành chui vào chăn.
"Tiểu Viêm Viêm của tôi sao lại xấu hổ thế này." Trương Thần Phi liếm liếm môi, vẻ mặt không có ý tốt, giống như đang cố gắng học theo mấy người đàn ông bụng bia. Nhưng gương mặt này của hắn quá mức anh tuấn, không hề có chút cảm giác hèn mọn tí nào, ngược lại có chút mê hoặc bĩ khí.
"Khụ… Anh gọi em đến khách sạn làm gì vậy?" Tiêu Tê dời đường nhìn, thử nói lời sáo rỗng để dò xem đây là kịch bản gì. Đây là kim chủ văn giới giải trí hay là tiểu hoàng văn phong cách hương thôn.
"Em cảm thấy sao? Đương nhiên là để ăn…"
"Keng", chuông cửa vang lên, Trương Thần Phi cười cười, vỗ vỗ vật nhỏ cuộn thành một cục, xoay người đi mở cửa, là phần ăn do khách sạn đưa đến. Một chiếc xe đẩy đồ ăn màu bạc chậm rãi được đẩy vào, từng món ăn có nắp che được dọn lên, người phục vụ đưa thêm rượu đỏ và mở hết nắp che đồ ăn, hơi khom người: "Tất cả món ăn đã được đưa đến, mời ngài chậm rãi thưởng thức."
Trương Thần Phi đi tắm một cái, thay một thân áo ngủ, ngồi vào trước bàn ăn nói chuyện với Tiêu Tê: "Mau đến đây, lát nữa thức ăn sẽ nguội. Đồ ăn ở chỗ này rất có tiếng, có mấy món phải đặt phòng ở đây mới được chọn."
Tiêu Tê cũng đổi một bộ quần áo khác, chỉ vào mấy món nóng hổi trên bàn, không rõ lắm hỏi: "Anh mới nói, tới đây để ăn… là ăn mấy món này hả?"
"Đương nhiên, đã nói tối nay sẽ dẫn em đi ăn mà." Lời này đúng là Trương Thần Phi đã nói, buổi trưa xác nhận sẽ không thể ăn cùng nên đổi sang giờ này ăn. Nói xong, múc một cục thịt viên, đút vào miệng của con nuôi, "Có phải thịt cha nuôi đút ăn ngon lắm đúng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!