Chương 102: Phiên ngoại 02 – Gặp được người sớm một chút (2)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Đến giờ tan học vào buổi chiều, các bạn nhỏ ai cũng đứng trong sân đợi người nhà đến đón. Trương Thần Phi uốn éo người đẩy một đám các bé gái ra chạy đến bên cạnh Tiêu Viêm nắm tay cậu.

Tiểu Tiêu Viêm hất tay cậu ra: "Bây giờ đâu phải lúc ngủ trưa."

"Hai chúng ta là bạn tốt mà." Trương Thần Phi lẽ thẳng khí hùng nói, "Bạn tốt thì luôn phải nắm tay nhau."

Bạn tốt sao?

Tiêu Viêm biết bạn tốt nghĩa là gì, có chút vui vẻ là ngày đầu tiên đi học thì đã có bạn tốt, liền thầm chấp nhận logic của bạn học Trương: "Được rồi, cho cậu nắm."

Trương Thần Phi vui vẻ nắm tay của tiểu vương tử lại, rướn cổ lên xem mẹ mình đã đến chưa: "Ba cậu hay là mẹ cậu đến đón vậy?"

"Bảo mẫu đến đón mình." Tiêu Viêm nhìn những bạn học được ba mẹ đến đón, từ từ cúi đầu xuống nhìn ngón chân mình.

"Bảo mẫu? Nhà cậu còn có bảo mẫu hả, giàu quá đi." Bé Trương Thần Phi vẫn không hiểu rõ bảo mẫu cụ thể là cái gì, chỉ nhớ kỹ là có lần ba muốn thuê một bảo mẫu thì bị mẹ cậu la là làm sao mà có nhiều tiền để thuê bảo mẫu được cho nên cậu liền xem bảo mẫu là một cái gì đó rất đắt đỏ.

"Phi Phi!" Mẹ Trương xuất hiện trước cổng trường học, vẫy vẫy tay với con trai.

"Mẹ!" Trương Thần Phi vui vẻ chạy tới.

Tiêu Viêm nhìn bàn tay chợt trống không, từ từ nắm chặt bàn tay nhỏ lại, quay trái phải tìm kiếm bảo mẫu mặt lạnh. Nhìn một lát lại nhịn không được liếc qua nhìn Trương Thần Phi, chợt phát hiện cậu cũng đang chỉ hướng này nói gì đó với mẹ mình.

"Mẹ, bạn đó…"

"Biết rồi, con muốn có em trai như vậy đúng không?" Từ lúc đi học thì mẹ Trương luôn bị thằng con thèm em này làm phiền chết, cứ thấy đứa bé nào đẹp thì lại chỉ cho bà xem.

"Không phải, con không cần em nào cả, con muốn bạn ấy cơ." Trương Thần Phi chỉ vào vương tử mặc tây trang nhí nói, "Con muốn bạn ấy làm vợ con!"

Mẹ Trương cười muốn xỉu, kéo nhẹ tai của con trai: "Đừng có mà nói lung tung, người ta là con trai đó."

Đang nói thì bảo mẫu đến. Tiêu Viêm được bảo mẫu ôm lên, suy nghĩ một chút, vẫy tay với Trương Thần Phi một cái.

"Nhanh, mau nói hẹn gặp lại với người ta đi." Mẹ Trương đẩy đẩy con trai.

"Tạm biệt nha Viêm Viêm, mai gặp." Trương Thần Phi nhe răng cười.

Tiêu Viêm ghé vào vai của bảo mẫu mặt đơ, nhỏ giọng nói: "Ngày mai gặp."

Đi học được một năm thì ba Tiêu mời giáo viên đến dạy kèm cho Tiêu Viêm, nói là ở nhà trẻ dạy ít quá. Giáo viên dạy kèm một là một giáo viên dạy tiểu học đã về hưu, cô giáo này rất hoà ái dễ gần nên Tiêu Viêm cũng liền miễn cưỡng đồng ý chuyện học tại nhà này.

Chỉ là sau này sẽ không có ai chơi chung với cậu nữa.

Mới chớp mắt là đã đến lúc cậu học lớp hai, khoảng nửa năm sau thì trường học quyết định thành lập lớp nâng cao (1) song ngữ. Lớp nâng cao này cam kết là sẽ dạy bằng tiếng nước ngoài, cần thu phí thêm, có tiền là có thể học. Gần đây chuyện làm ăn của ba Tiêu rất tốt nên đương nhiên sẽ không bạc đãi con trai mình, không nói hai lời liền đóng học phí cho cậu đến lớp nâng cao học.

(1) Nguyên văn là "lớp thực nghiệm", theo như Baidu giải thích là một lớp lập ra nhằm mục đích đào tạo nhân tài. Ví dụ như thời gian học cấp hai là ba năm thì sẽ dùng hai năm để học hết tất cả kiến thức của cấp hai, một năm còn lại thì sẽ dùng để ôn thi vào cấp ba. Mình thấy để nguyên văn thì nó giống lớp thí nghiệm quá nên mình chuyển lại thành lớp nâng cao cho nó dễ hiểu.

Lớp học lại được phân chia lại, trong lớp nâng cao có rất nhiều bạn học không hề biết nhau trước đây. Tiêu Viêm đeo ba lô nhỏ bước vào lớp rồi tìm một chỗ trống ngồi xuống, lấy bài tập mà cô giáo giao ra làm.

"Tiêu Viêm?" Nghe được có người gọi tên cậu thì Tiêu Viêm liền ngẩng đầu nhìn xem, chỉ thấy một cái bóng nhào đến như gió, trực tiếp ngồi vào vị trí bên cạnh cậu.

"Trương Tiểu Phi." Là bạn tốt duy nhất của mình, đương nhiên là Tiêu Viêm nhận ra ngay được.

"Thì ra cậu cũng học trường này hả! Lúc trước mình chưa gặp cậu bao giờ, nếu biết cậu học ở đây là mình đã chuyển đến học với cậu hồi lớp một rồi." Trương Thần Phi vui sướng hoa chân múa tay, mở ba lô có hình Ultraman của mình ra lấy một cục kẹo sữa đưa cho Tiêu Viêm, "Cho cậu ăn nè."

"Mình đang thay răng nên không thể ăn đồ ngọt được." Tiêu Viêm nắm chặt cục kẹo kia, "Cậu cũng đừng ăn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!