Chương 8: (Vô Đề)

Lục Quang Tầm thở hổn hển, trong đáy mắt rõ ràng phản chiếu khuôn mặt ngày đêm mong nhớ đó, nhất thời không biết nên nói gì cho phải.

Đột nhiên, cậu sải một bước dài, đi vài bước đến trước mặt Thẩm Tinh Hòa, giơ tay ra muốn ôm.

Thẩm Tinh Hòa lùi lại một bước, không lộ vẻ gì từ chối: "Đây là ở bên ngoài."

Mặc dù khu nhà nghỉ này đã được đoàn phim bao trọn, nhưng dù sao đây cũng là một đoàn lớn, người đông tạp nham, biết đâu xung quanh còn có paparazzi đang rình rập.

Lục Quang Tầm tỉnh lại, lúc này mới phát hiện trợ lý Lâm đang đứng phía sau, mặt đỏ bừng, xoa xoa sau gáy: "Trợ lý Lâm, anh cũng đến à."

"Vâng, Ngài Lục." Trợ lý Lâm trả lời nghiêm túc, "Tôi đi cùng Tổng giám đốc Thẩm đến thăm đoàn."

Không khí có chút gượng gạo, Thẩm Tinh Hòa lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Vào trong rồi nói."

"Ồ đúng, vào trong rồi nói." Lục Quang Tầm nhận chiếc vali lớn hơn từ tay trợ lý Lâm, "Để tôi cầm cho."

Ba người đi về phía khu nhà nghỉ, trợ lý Lâm rất có mắt ý tứ mà cố ý đi lùi lại một chút.

Lục Quang Tầm đi bên cạnh Thẩm Tinh Hòa, mắt gần như dán chặt vào mặt anh, nhìn đi nhìn lại.

Ánh mắt nóng bỏng đó thật khó mà phớt lờ, Thẩm Tinh Hòa có chút bất lực: "Nhìn đường đi, đừng nhìn tôi."

"Ồ." Lục Quang Tầm đáp, nhìn về phía trước một chút, rồi nhanh chóng quay lại tiếp tục nhìn chằm chằm.

Thẩm Tinh Hòa: "…"

May mắn thay đoạn đường này không dài, rất nhanh đã đi vào khu nhà nghỉ.

"Đạo diễn Thân còn chưa biết tôi đến, tôi đi chào ông ấy trước đã." Thẩm Tinh Hòa quét mắt một vòng, "Ông ấy ở phòng nào?"

Lục Quang Tầm chớp mắt: "Muộn thế này đạo diễn Thân chắc đã ngủ rồi, anh đừng đi quấy rầy ông ấy nữa, mai hãy nói."

Thẩm Tinh Hòa nghiêng mắt nhìn cậu: "Đạo diễn Thân bình thường ngủ sớm vậy sao?"

"Bình thường không quay phim thì ngủ khá sớm ạ." Lục Quang Tầm có chút chột dạ dời ánh mắt đi, "Dù sao đạo diễn Thân cũng lớn tuổi rồi mà, cần phải dưỡng sinh."

Thẩm Tinh Hòa hơi nhướng mày, không vạch trần suy nghĩ nhỏ nhặt của cậu: "Cũng được, em dẫn tôi về phòng trước đi."

"Vâng!" Lục Quang Tầm vui vẻ hẳn lên, lại lễ phép gọi, "Bà chủ, có thể sắp xếp thêm cho chúng tôi một phòng nữa không?"

"Được chứ!" Bà chủ quầy lễ tân đang mải mê xem phim truyền hình ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào khuôn mặt Thẩm Tinh Hòa, sững sờ vài giây, rồi đột nhiên hét lên.

Lục Quang Tầm giật mình: "Bà chủ, sao thế?"

"Tôi tôi tôi…" Bà chủ trẻ tuổi xinh đẹp chỉ vào Thẩm Tinh Hòa, nói lắp bắp, "Tôi là…. anh là Thẩm Tinh Hòa! Mẹ ơi con gặp được Thẩm Tinh Hòa rồi a a a!"

Lục Quang Tầm chợt hiểu ra: "Thì ra bà chủ là fan của Tổng giám đốc Thẩm, cô phải nói sớm chứ!"

Bà chủ vẫn còn đang trong trạng thái kích động: "Thẩm Tinh Hòa, tôi thích anh sáu năm rồi, tôi là fan cứng của anh đó, dù anh đã giải nghệ, nhưng tôi sẽ mãi mãi ủng hộ anh!"

Thẩm Tinh Hòa cười khẽ: "Cảm ơn sự ủng hộ của bạn."

Lục Quang Tầm thấy nụ cười của anh, lập tức có chút ghen tị, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Sáu năm thì có gì, tôi còn…"

Thẩm Tinh Hòa không nghe rõ: "Em nói gì?"

"Không có gì." Lục Quang Tầm lắc đầu, "Bà chủ, phòng của trợ lý Lâm thì làm phiền cô nhé."

Bà chủ bình tĩnh lại, bước ra từ quầy lễ tân: "Vậy chồng tôi ngủ ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!