Vì khóc quá nhiều, tầm nhìn của Thẩm Tinh Hòa trở nên mờ mịt, nhưng anh có thể cảm nhận được đôi tay đang ôm lấy mình dịu dàng đến mức nào, trong đôi mắt đang nhìn mình chứa đựng bao nhiêu tình yêu.
Dường như dù anh có là người như thế nào, chú cún nhỏ vẫn sẽ nồng nhiệt yêu anh như một lẽ dĩ nhiên.
"Chuyện đã qua không thể cứu vãn, nhưng em biết, Tạ Thanh Trì sẽ không trách anh đâu, anh trai." Lục Quang Tầm tựa trán vào trán anh, giọng nói chậm rãi mà kiên định: "Trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, anh ấy vẫn cố gắng hết sức để bảo vệ anh, anh ấy nhất định là mong anh có thể sống sót, sống thật tốt."
"Nhưng mà…" Ngón tay Thẩm Tinh Hòa nắm chặt lấy vị trí trái tim, nước mắt như vòi nước bị hỏng lâu năm, lại tuôn trào ra.
"Tại sao em lại biết ư?" Lục Quang Tầm dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt ấm nóng: "Bởi vì nếu đổi lại là em, em cũng sẽ không chút do dự mà đưa ra lựa chọn tương tự."
"Không…" Thẩm Tinh Hòa đưa tay che miệng cậu, không ngừng lắc đầu: "Anh không muốn em vì anh…"
"Được, vậy chúng ta đều sống thật tốt." Lục Quang Tầm lại ôm anh vào lòng: "Chúng ta hãy mang theo tình yêu nặng trĩu ấy, cùng nhau bước tiếp nhé, anh."
Cũng giống như cậu đã mang theo tình yêu của mẹ, bước đi cho đến ngày hôm nay.
Thẩm Tinh Hòa vòng tay ôm lấy vai thiếu niên , vùi mặt vào hõm cổ ướt đẫm, khàn giọng đáp: "Được…"
Lục Quang Tầm v**t v* tấm lưng gầy gò của anh, kiên nhẫn chờ đợi anh bình tĩnh lại cảm xúc.
Thẩm Tinh Hòa vốn đang bệnh, vừa nãy lại khóc một trận dữ dội, bây giờ lại cảm thấy choáng váng, khẽ rên lên một tiếng.
"Anh, không thoải mái sao?" Lục Quang Tầm nhạy bén nhận ra: "Em đỡ anh nằm xuống nghỉ ngơi nhé."
Thẩm Tinh Hòa đáp: "Ừm."
Lục Quang Tầm đặt anh trở lại giường, đắp chăn cẩn thận, rồi tự mình vào nhà vệ sinh vắt một chiếc khăn ấm trở ra, nhẹ nhàng lau mặt cho anh.
Người nằm trên gối khóc đến mức mũi và vùng mắt đều đỏ hoe, gò má mỏng cũng ửng hồng, trông vô cùng đáng yêu.
Lục Quang Tầm lau sạch xong, không kìm được cúi xuống hôn một cái.
Thẩm Tinh Hòa đưa tay che mặt, giọng nói vẫn còn nghẹt mũi: "Bây giờ anh chắc chắn không đẹp."
"Đẹp mà." Lục Quang Tầm gạt tay anh ra, lại hôn một cái nữa: "Anh thế nào cũng đẹp."
Dù là Thẩm Tinh Hòa cao ngạo kiểm soát mọi thứ, hay Thẩm Tinh Hòa yếu đuối cuộn tròn trong vòng tay cậu khóc, cậu đều yêu đến phát điên.
Thẩm Tinh Hòa nhìn cậu, đột nhiên hỏi: "Lục Quang Tầm, tại sao em lại thích anh?"
Bây giờ nhớ lại, dường như ngay từ lần đầu gặp mặt, ánh mắt chú cún nhỏ nhìn anh đã khác với những người khác.
Một giây trước còn nhe nanh múa vuốt muốn liều mạng với tất cả mọi người, giây sau nhìn thấy anh liền bỏ chai rượu xuống, còn ngoan ngoãn theo anh về nhà.
Lục Quang Tầm trả lời với giọng điệu hiển nhiên: "Bởi vì anh xứng đáng được yêu thích."
Thẩm Tinh Hòa khẽ động lông mày, dò hỏi: "Trước đây chúng ta có từng gặp nhau chưa?"
Lục Quang Tầm ngẩn ra, rồi cong khóe môi, thần bí nói: "Thật ra em là fan của anh đó, fan cứng mười năm rồi."
"Mười năm?" Thẩm Tinh Hòa có chút kinh ngạc: "Anh cũng chỉ mới ra mắt được mười năm thôi mà."
Lục Quang Tầm nắm lấy tay anh: "Đúng vậy."
Thẩm Tinh Hòa cảm thấy không thể tin được: "Vậy em… chẳng phải mười tuổi đã bắt đầu theo đuổi thần tượng rồi sao?"
"Bây giờ cũng coi như là theo đuổi thần tượng thành công rồi." Lục Quang Tầm đặt tay anh lên mặt mình cọ cọ: "Thành công nhất, không có ai hơn."
Dù sao thì ai có thể như cậu, theo đuổi đến mức leo lên tận giường của Thẩm Tinh Hòa chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!