Chương 31: (Vô Đề)

Lục Quang Tầm cuối cùng đã xác định rằng mình không hề nghe nhầm, một cảm giác sung sướng tột độ ngay lập tức ập đến.

Máu trong cơ thể cậu sôi sục khắp các mạch máu, cậu thấy chóng mặt và gần như vỡ giọng khi nói: "Nói lại lần nữa."

Bấy giờ Thẩm Tinh Hòa mới ngượng ngùng nhận ra, vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của cậu, không muốn nói lại lần nữa.

Tổng giám đốc Thẩm chưa bao giờ nói những lời đầy cảm xúc như vậy trước mặt bất kỳ ai, lại còn là với một người nhỏ tuổi hơn mình nhiều đến thế.

Lục Quang Tầm rút một tay ra, bóp mạnh cằm người trong lòng, buộc anh phải ngước mặt lên.

Thẩm Tinh Hòa ngẩng đầu, trong đôi mắt đẹp long lanh ngấn nước, chưa kịp mở miệng đã bị hôn một cách cuồng nhiệt.

Nụ hôn của Lục Quang Tầm vừa dữ dội vừa triền miên, như để giải tỏa tình yêu cuộn trào trong lòng.

Nước miếng không kịp nuốt trôi chảy xuống khóe môi, Thẩm Tinh Hòa dần dần khó thở, những ngón tay đang nắm chặt vai cậu cũng buông lỏng trượt xuống.

Khi trước mắt bắt đầu tối sầm, Lục Quang Tầm cuối cùng cũng hơi buông ra, dùng đầu lưỡi l**m sạch vết nước trên môi anh.

Gò má trắng như tuyết của Thẩm Tinh Hòa ửng lên một màu hồng tuyệt đẹp, rực rỡ như ráng chiều.

Lục Quang Tầm nuốt nước miếng một cách nặng nề, dùng đôi tay mạnh mẽ của mình ôm chặt anh lên, siết chặt vào lòng.

"thình thịch thình thịch," nhịp tim đập mạnh của cả hai bắt đầu cộng hưởng.

Một lúc lâu sau, cuối cùng Lục Quang Tầm cũng bình thường lại từ sự sung sướng tột cùng, giọng nói khàn khàn đáp lại: "Em cũng nhớ anh, Thẩm Tinh Hòa, nhớ anh từng giây từng phút, nhớ đến mức phát điên."

Có trời mới biết, cậu đã trải qua khoảng thời gian này như thế nào.

Nhiệt độ trong xe không ngừng tăng lên, ấm áp như mùa xuân.

Cơn mưa như trút nước ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã nhỏ lại, rơi lất phất.

Lục Quang Tầm nhìn ra cửa sổ: "Anh trai, tối nay chúng ta đến thị trấn ở nhé."

Thẩm Tinh Hòa rời khỏi vòng tay anh: "Không cần đến thị trấn đâu, anh về đoàn phim với em."

"Không được." Lục Quang Tầm dứt khoát từ chối, "Điều kiện ở trong làng không tốt, chắc chắn anh sẽ không quen."

"Anh không yếu đuối như em nghĩ đâu, ngày xưa đóng phim môi trường nào anh cũng có thể thích nghi được." Thẩm Tinh Hòa bật cười: "Hơn nữa, em đã sống ở đó hơn một tháng rồi, anh cũng sống được."

"Cũng không được." Lục Quang Tầm vẫn kiên quyết: "Bất tiện lắm."

Thẩm Tinh Hòa khó hiểu: "Bất tiện ở đâu?"

Lục Quang Tầm nhìn thẳng vào mắt anh, tai cậu chợt đỏ lên, giọng nói ấp a ấp úng: "Thì… em muốn ở riêng với anh…"

Đoàn phim toàn là người, mọi người sống rất gần nhau, phòng ở trong làng lại không cách âm một chút nào, muốn làm gì cũng bất tiện.

Thẩm Tinh Hòa chợt hiểu ra, có chút ngượng ngùng dời ánh mắt đi: "Nhưng bây giờ đến thị trấn, có phiền phức quá không?"

"Không phiền đâu, lái xe nửa tiếng nữa là tới rồi." Lục Quang Tầm trèo từ ghế sau sang ghế lái, vừa giải thích: "Thỉnh thoảng em cùng đoàn phim đến thị trấn mua vật tư, nên rất quen đường này."

"Được rồi." Thẩm Tinh Hòa không phản đối nữa, chợt nhớ ra điều gì đó: "Khoan đã, vali của anh vẫn còn ở ngoài."

Lục Quang Tầm ngay lập tức mở cửa xuống xe, mang chiếc vali cô đơn trong mưa vào trong xe.

"May mà vali chống nước." Cậu cầm một chiếc khăn lau đi nước mưa trên đó: "Nhưng mà anh, anh đến bằng cách nào vậy?"

"Anh đi taxi đến." Thẩm Tinh Hòa tựa lưng vào ghế: "Không may là bị tài xế bỏ lại giữa đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!