Chương 28: (Vô Đề)

Thẩm Tinh Hòa tỉnh dậy vào ngày hôm sau, lúc đó đã gần trưa.

Anh mở mắt, muốn đưa tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, ngay lập tức cảm thấy cơ thể mình như muốn rời ra từng mảnh, giống như bị bánh xe nghiền nát vài lần.

"Sss…" Thẩm Tinh Hòa hít một hơi lạnh, những ký ức điên cuồng của đêm qua ùa về trong đầu, nhất thời vừa xấu hổ vừa tức giận, khuôn mặt trắng như ngọc nhuốm một màu hồng xinh đẹp.

Một tiếng "kẽo kẹt", cửa phòng nhẹ nhàng mở ra.

Lục Quang Tầm nhẹ nhàng đi đến bên giường: "Anh, anh dậy rồi ạ?"

Ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Tinh Hòa quét qua, giọng nói khàn khàn: "Anh đã nói với em thế nào hả?"

"Anh, anh có chỗ nào không thoải mái không?" Lục Quang Tầm quỳ trước giường, đáng thương nhận lỗi, "Em xin lỗi, tối qua em lại không kiểm soát được rồi…"

Thẩm Tinh Hòa tức cười: "Tích cực nhận lỗi, chết không hối cải đúng không?"

"Đó là vì lâu quá không gặp mà." Lục Quang Tầm chớp chớp mắt, nhỏ giọng biện minh cho mình, "Người ta thường nói tiểu biệt thắng tân hôn, em đã hơn hai mươi ngày không được ở bên anh—"

"Thôi được rồi." Thẩm Tinh Hòa đau đầu nhắm mắt, "Không có lần sau đâu."

"Hả?" Lục Quang Tầm có chút không tin nổi, "Anh tha thứ cho em rồi sao?"

Thẩm Tinh Hòa từ từ ngồi dậy: "Bế anh vào phòng vệ sinh."

Lục Quang Tầm lập tức đứng dậy bế anh theo kiểu công chúa, không nhịn được lại cúi xuống hôn trộm một cái lên đôi môi sưng đỏ.

Thẩm Tinh Hòa đưa tay đẩy cậu: "Chưa đánh răng."

Lục Quang Tầm cười như một chú chó nhỏ vừa trộm được cá thành công: "Anh không đánh răng cũng thơm mà."

Thẩm Tinh Hòa bật cười, nhìn khuôn mặt tuấn tú rạng rỡ của cậu, trong lòng cảm thấy có chút phức tạp.

Thực ra, anh ít nhiều cũng cảm nhận được lý do chú cún nhỏ phát điên tối qua là gì.

Bất cứ ai có lòng tự trọng đều không muốn làm người thay thế cho người khác, sống dưới cái bóng của người khác, dù cho mối quan hệ giữa họ bắt đầu bằng một hợp đồng.

Dù anh đã cố gắng giải thích, nhưng trong lòng Lục Quang Tầm vẫn còn nghi ngờ, nên mới vào thời khắc đó cứ ép anh gọi tên mình lặp đi lặp lại, để xác nhận anh không coi cậu là người thế thân của ai.

Thẩm Tinh Hòa tựa vào lồng ngực ấm áp và rắn chắc, vô thức thở dài một hơi.

"Vẫn còn đau lắm sao, anh?" Lục Quang Tầm đặt anh lên bồn rửa mặt trong phòng tắm, "Em đi lấy thuốc cho anh nhé."

"Không sao." Thẩm Tinh Hòa thoát khỏi suy nghĩ, "Em ra ngoài trước đi."

Mặc dù tối qua thực sự bị làm cho hỗn loạn, nhưng may mắn là không bị thương, chỗ đó dường như đã quen rồi…

"Vâng." Lục Quang Tầm ngoan ngoãn đáp lời, "Em đã làm xong bữa trưa rồi, anh tắm rửa xong có thể ra ăn luôn."

Thẩm Tinh Hòa nhìn bóng lưng cậu rời đi, muốn nói gì đó lại thôi.

Thôi bỏ đi, thời gian còn dài, rồi em ấy sẽ biết trong lòng mình, Lục Quang Tầm thực sự chỉ là Lục Quang Tầm.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Lục Quang Tầm ngoài việc quay quảng cáo thì chỉ ở nhà đọc kịch bản.

Vì có người ở nhà đợi, Thẩm Tinh Hòa bảo trợ lý Lâm cố gắng từ chối những buổi xã giao không cần thiết, tan sở đúng giờ vào buổi tối.

Dạ dày của anh đã bị Lục Quang Tầm chiều chuộng đến mức khó tính, không quen ăn sơn hào hải vị bên ngoài, mà thích về nhà ăn những món ăn gia đình do thiếu niên làm hơn.

Sau khi ăn tối xong, anh sẽ bận rộn một lúc trong phòng sách, còn Lục Quang Tầm sẽ xuống lầu tập thể dục.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!