Chương 19: (Vô Đề)

Mặt Lục Quang Tầm đang đỏ tía tai, bất ngờ bị kéo xuống, may mà nhanh tay chống vào ghế sofa nên không ngã đè lên người Thẩm Tinh Hòa.

Nhưng tư thế này đồng nghĩa với việc cậu đang vây người kia giữa ghế sofa và vòng tay mình, hai người sát lại cực gần, chóp mũi gần như chạm vào chóp mũi.

Cả người Lục Quang Tầm cứng đờ, mùi trà thanh nhã, thoang thoảng xuyên vào khoang mũi, rồi theo mỗi hơi thở đi sâu vào ngũ tạng lục phủ.

Thẩm Tinh Hòa giơ một tay lên, ngón tay hơi lạnh khẽ v**t v* má cậu.

Cơ bắp cánh tay Lục Quang Tầm đang chống trên ghế sofa căng cứng, tai đỏ bừng lan cả xuống cổ.

Thẩm Tinh Hòa khẽ nâng cằm, ngón tay nhẹ nhàng chạm đến môi cậu, chậm rãi và tỉ mỉ lau từ khóe môi đến cánh môi.

Cảm giác chạm trên môi quá rõ ràng, Lục Quang Tầm rùng mình một cái, như thể có một luồng điện chạy dọc sống lưng, toàn thân máu nóng bừng lên, điên cuồng cuộn trào khắp tứ chi.

Trên vầng trán đầy đặn rịn ra những giọt mồ hôi nóng hổi, tim đập thình thịch như trống dồn, cậu nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng ở cự ly gần, yết hầu liên tục di chuyển.

Ngay khi cậu không kìm được muốn hôn xuống thật mạnh, một bàn tay đặt lên ngực cậu, không cho phép cậu đến gần thêm một cm nào.

Lục Quang Tầm chỉ có thể nghiến chặt răng, cơ bắp ở vai căng phồng lên, bất động mặc cho những ngón tay trên môi mình muốn làm gì thì làm.

Thẩm Tinh Hòa khẽ cười, thoa đều một chút kem lên môi, rồi mới ra lệnh: "l**m sạch đi."

Lục Quang Tầm theo bản năng thè lưỡi, lướt qua lòng ngón tay mềm mại tinh tế, rồi cuộn vào trong miệng nuốt xuống.

Đầu ngón tay Thẩm Tinh Hòa tê dại, theo phản xạ rụt tay lại.

Anh khẽ cau mày, đẩy chàng trai trước mặt ra: "Được rồi."

Đầu Lục Quang Tầm vẫn còn bốc khói, không phòng bị lùi lại hai bước, đến khi va vào bàn trà mới miễn cưỡng đứng vững.

Thẩm Tinh Hòa cụp mắt xuống, ánh mắt dừng lại ở một điểm.

Khi trở về, Lục Quang Tầm đã tắm, nhưng có lẽ biết sắp gặp anh nên không mặc áo choàng ngủ của anh, chỉ mặc áo thun và quần short thông thường.

Chiếc quần short màu xám, không che được gì, mọi phản ứng đều rõ như ban ngày.

Lục Quang Tầm theo ánh mắt anh nhìn xuống, nhận ra tình trạng của mình, nhanh chóng quay người vòng qua bàn trà, cúi đầu chạy về phía phòng tắm.

Tiếng "rầm" vang lên, cửa phòng tắm đóng lại, sau đó là tiếng nước chảy ào ào.

Thẩm Tinh Hòa ngồi trên ghế sofa, l**m môi trên, giơ tay cầm miếng bánh kem vừa nãy chưa ăn hết, nếm thêm một miếng.

Rất ngọt, ngọt đến mức hơi ngấy.

Trong phòng tắm, Lục Quang Tầm một tay túm cổ áo thun phía sau cởi ra, đứng dưới vòi sen, mặc cho nước lạnh xối thẳng xuống đầu.

Nước chảy dọc theo ngọn tóc ướt đẫm xuống mặt, cậu nhắm mắt lại, nhưng bên tai lại vang vọng câu nói nhẹ nhàng lười biếng "l**m sạch đi".

Lục Quang Tầm mở mắt, hai tay vuốt những sợi tóc mái rủ xuống lên trên, yết hầu không ngừng lên xuống.

Lần thứ mấy rồi đây?

Cứ như vậy dùng những cái chạm như có như không khiến cậu đ*ng t*nh, nhưng lại không cho phép cậu chạm vào, dù chỉ một chút…

Nước lạnh thấu xương cũng không thể dập tắt ngọn lửa trong cơ thể, Lục Quang Tầm nghiến chặt răng hàm, dứt khoát buông xuôi thò một tay vào mép quần short.

Còn bàn tay kia chống vào tường phòng tắm, các khớp ngón tay siết chặt, gân xanh nổi lên…

Không biết đã bao lâu trôi qua, tiếng nước trong phòng tắm cuối cùng cũng ngừng lại, trên gạch ốp tường cũng để lại một dấu bàn tay lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!