Thấy cánh tay đang siết chặt mình càng ngày càng ghì hơn, Thẩm Tinh Hòa hơi khó thở, khẽ vỗ vào vai Lục Quang Tầm: "Được rồi, buông anh ra trước đã."
"Không chịu." Giọng Lục Quang Tầm hơi khàn, nói xong lại ghì mạnh anh vào lòng, như thể hận không thể hòa mình vào lồng ngực ấy.
"Đinh" một tiếng, thang máy đến tầng.
Cửa thang máy mở ra, Trợ lý Lâm đang đứng ở cửa sững sờ một giây, rồi không chút do dự quay người bước đi.
Cứ như thể anh ta chưa từng đến vậy.
Thẩm Tinh Hòa bất đắc dĩ nói: "Em định ở mãi trong thang máy à?"
Lục Quang Tầm vùi mặt vào tóc anh, hít một hơi thật sâu, rồi mới miễn cưỡng buông tay, cúi đầu nhìn vào mắt anh, đôi mắt vẫn đỏ hoe: "Vậy thì đến văn phòng của anh."
Thẩm Tinh Hòa đẩy chàng trai đang chắn trước mặt ra, vừa chỉnh lại bộ vest bị nhăn vừa bước ra ngoài.
Lục Quang Tầm lẽo đẽo theo sau anh, càng nghĩ khóe môi càng không kìm được mà cong lên.
Anh ấy ôm mình rồi, Thẩm Tinh Hòa chủ động ôm mình rồi, còn ôm lâu như vậy nữa chứ!
Các thư ký ngẩng đầu nhìn hai người lần lượt bước vào văn phòng, liếc mắt trao đổi nhau, không kìm được mà thì thầm to nhỏ.
Trợ lý Lâm gõ nhẹ lên bàn: "Làm việc của các cô đi."
Cửa văn phòng đóng lại, Thẩm Tinh Hòa ngồi xuống, bắt đầu tính sổ: "Không phải đã bảo em hôm nay đừng đến công ty sao?"
Lục Quang Tầm bước đến trước bàn làm việc, giải thích: "Anh Tưởng nói có việc tìm em nên em mới đến công ty."
Thẩm Tinh Hòa khẽ nâng cằm: "Cứ đứng đó mà nói."
"Anh nói chuyện với cậu vị thành niên kia thế nào rồi?" Lục Quang Tầm dừng bước, giọng điệu hơi chế giễu, "Cậu nhóc nổi loạn đó chịu về nhà chưa?"
"Nói chuyện xong rồi." Thẩm Tinh Hòa một tay chống thái dương, "Không có việc gì khác thì em có thể đi tìm Tưởng Xương rồi đấy."
Ánh mắt Lục Quang Tầm dừng lại ở cổ tay anh, nhíu mày, nhanh chóng bước đến, nắm lấy cánh tay anh để xem xét.
Ống tay áo sơ mi trắng để lộ một đoạn cổ tay mảnh khảnh, xương cổ tay nhô ra, trên làn da trắng muốt in vài vết ngón tay rõ ràng, trông như bị đối xử bạo lực.
Lục Quang Tầm nhận ra đây là vết do mình siết, lắp bắp xin lỗi: "Em xin lỗi anh, em, em vừa nãy đầu óc choáng váng, em dùng sức mạnh quá…"
Thẩm Tinh Hòa thản nhiên đáp: "Không sao."
Vẻ mặt Lục Quang Tầm vừa áy náy vừa xót xa, đột nhiên cúi xuống, đặt một nụ hôn vô cùng nâng niu lên vết đỏ.
Môi chàng trai mềm mại và nóng bỏng, cổ tay Thẩm Tinh Hòa tê dại, theo bản năng rụt tay lại.
Lục Quang Tầm mím môi, ngẩng mặt lên nghiêm túc cam đoan: "Anh, sau này em sẽ không như vậy nữa."
"Em cũng biết hôm nay em rất bốc đồng à?" Thẩm Tinh Hòa cau mày, "Biết có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn em trong công ty không?"
Anh thì không sao, bây giờ anh đã không còn hoạt động trước công chúng nữa, bao nhiêu lời đồn đại cũng không thể làm tổn thương anh.
Nhưng Lục Quang Tầm thì khác, con đường sự nghiệp thênh thang của cậu ấy mới chỉ bắt đầu.
"Em sai rồi." Lục Quang Tầm nhận lỗi với thái độ cực kỳ nghiêm túc, giơ một tay lên đặt cạnh tai, "Em cam đoan sau này tuyệt đối sẽ không lôi kéo anh ở nơi công cộng nữa."
"Thôi được rồi." Thẩm Tinh Hòa cũng không muốn trách mắng cậu nữa, giơ tay lên, "Đi làm việc của em đi."
"Vâng." Lục Quang Tầm ngoan ngoãn đáp lời, lùi dần về phía cửa, "Anh, hôm nay em thật sự rất vui."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!