Tiếng va chạm quá lớn, Lục Quang Tầm úp mặt xuống bàn làm việc, nhất thời đau đến tối sầm cả mắt.
Thẩm Tinh Hòa không kìm được quan tâm hỏi: "Không sao chứ?"
Lục Quang Tầm ôm sống mũi cao thẳng, từ từ ngẩng mặt lên, khóe mắt ẩn hiện ánh lệ: "Đau quá…"
Thẩm Tinh Hòa nhẹ nhàng gạt tay cậu ra: "Để anh xem."
Lục Quang Tầm ngoan ngoãn bỏ tay xuống, ghé mặt lại gần: "Anh ơi, anh xem mũi em có bị lệch không?"
"Không." Thẩm Tinh Hòa vừa xót vừa thấy buồn cười, "Cái mặt này theo em đúng là gặp họa rồi."
May mà khuôn mặt này là nguyên bản, nếu không cú va chạm này chắc chắn làm lệch cả ngũ quan.
"Tốt quá…" Lục Quang Tầm thở phào nhẹ nhõm, rồi lại bắt đầu làm bộ đáng thương: "Nhưng vẫn đau quá, anh thổi giúp em một chút được không…"
Đứng ở cửa, Tưởng Xương thật sự không thể nghe tiếp được nữa, giả vờ hắng giọng: "Khụ khụ…"
Thẩm Tinh Hòa lúc này mới nhớ ra trong văn phòng còn có người, trên mặt hiếm hoi lộ ra vẻ ngượng ngùng, khẽ ra lệnh: "Đứng vững."
Lục Quang Tầm bĩu môi, cuối cùng vẫn đứng thẳng người, quay lại chào hỏi: "Anh Khương."
Thẩm Tinh Hòa đưa tay chỉnh lại cổ áo, giả vờ như không có chuyện gì: "Lục Quang Tầm, em ra ngoài trước đi."
Lục Quang Tầm quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ u oán.
Thẩm Tinh Hòa nhìn cậu, dùng ánh mắt ra hiệu cậu mau đi.
Lục Quang Tầm thở dài một hơi: "Thôi được rồi, vậy em ra ngoài trước đây."
Cánh cửa văn phòng đóng lại lần nữa, Tưởng Xương cân nhắc một chút, dò hỏi: "Tinh Hòa, cậu với Lục Quang Tầm…?"
"Không phải như anh nghĩ đâu." Thẩm Tinh Hòa tháo kính xuống, bình tĩnh giải thích, "Anh cứ sắp xếp công việc cho cậu ấy như bình thường, không cần bận tâm đến e."
Tưởng Xương trầm ngâm: "Vậy thì tốt."
Thẩm Tinh Hòa dựa lưng vào ghế: "Anh đến tìm em có việc gì?"
"À đúng rồi, suýt nữa thì quên." Tưởng Xương ngồi xuống ghế sofa, "Anh đã đưa kịch bản "Cẩm Lan Truyện" cho Tiểu Lục rồi, cậu ấy đóng vai nam thứ."
"Ừm." Thẩm Tinh Hòa khẽ gật đầu, "Em biết rồi."
"Nhà sản xuất là fan của cậu, muốn anh giúp làm cầu nối, xem có thể cùng ăn một bữa cơm không." Tưởng Xương nói rõ mục đích của mình, "Anh nghĩ vì Tiểu Lục sắp vào đoàn làm phim, bữa cơm này rất có lợi cho cậu ấy."
Thẩm Tinh Hòa suy nghĩ một lát, đáp: "Được."
"Tốt, vậy anh sẽ sắp xếp." Tưởng Xương lại hỏi, "Khi nào cậu rảnh?"
Thẩm Tinh Hòa lấy lịch trình ra xem qua: "Tối thứ Bảy tuần này rảnh."
"Được, vậy cậu cứ tiếp tục bận đi." Tưởng Xương nói xong rồi rời khỏi văn phòng.
**
Tối thứ Bảy, Thẩm Tinh Hòa dẫn Lục Quang Tầm cùng đi dự tiệc với nhà sản xuất.
Trong lòng Lục Quang Tầm rất rõ bữa cơm này là vì ai mà ăn, cái đầu mềm mại cứ cọ vào vai anh: "Anh ơi, lát nữa em đỡ rượu cho anh nhé?"
"Không cần." Thẩm Tinh Hòa cố gắng đẩy chàng trai đang cọ xát kia ra, "Em đừng tự chuốc say mình là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!