Tại câu lạc bộ cao cấp Kim Tước, một chiếc Cayenne từ từ dừng lại.
Trợ lý Lâm mở cửa xe phía sau, giọng điệu cung kính: "Tổng giám đốc Thẩm, đến rồi."
Người đỗ xe đứng ở cửa nhanh chóng bước tới, cúi người: "Chào ngài, hoan nghênh ngài đến với Kim Tước."
Một chiếc giày da sáng bóng chạm đất, người đàn ông mặc vest đen từ trong xe bước ra.
Người đỗ xe khẽ ngước mắt lên, đập vào mắt là đường quai hàm sắc sảo, trôi chảy như nét vẽ bút máy của người đàn ông, một làn hương trà tươi mát, tao nhã thoang thoảng qua, khi anh ta lấy lại tinh thần, trong tầm mắt chỉ còn lại bóng lưng cao ráo, thẳng tắp kia.
Dưới sự hướng dẫn của người phục vụ, Thẩm Tinh Hòa đi qua sảnh lớn dát vàng lộng lẫy, tiến về phía thang máy.
Thang máy dừng ở tầng ba, hành lang trải đầy thảm dày, người phục vụ đẩy cửa phòng riêng: "Mời ngài vào."
Thẩm Tinh Hòa bước vào trong, căn phòng đang ồn ào bỗng đột ngột im lặng trong vài giây.
"Ôi chao! Tổng giám đốc Thẩm đến rồi!" Một phú nhị đại ăn mặc lòe loẹt là người đầu tiên lấy lại tinh thần, đẩy người mẫu trẻ trong lòng ra, sải bước về phía cửa, "Lão Tần có nghề thật, còn mời được cả Tổng giám đốc Thẩm đến!"
Thẩm Tinh Hòa chỉ liếc nhẹ hắn một cái, bước chân của người đến khựng lại, hậm hực buông hai tay đang kích động xuống.
"Triệu công tử, mau về đi." Tần Triều đứng dậy, mặt đầy ý cười, "Khó khăn lắm tôi mới mời được Tổng giám đốc Thẩm, nếu cậu làm người ta sợ chạy mất, tôi sẽ không tha cho cậu đâu."
Thẩm Tinh Hòa khẽ gật đầu: "Không cần để ý đến tôi, các vị cứ tiếp tục."
Căn phòng lại trở nên náo nhiệt, chỉ có điều ánh mắt của mọi người vẫn không tự chủ mà hướng về phía anh.
Thẩm Tinh Hòa đi vào trong, tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống.
Tần Triều liếc mắt ra hiệu cho người bên cạnh, cô gái lập tức hiểu ý, bưng một ly rượu ngồi xuống ghế sofa, giọng nói ngọt ngào, nũng nịu: "Tổng giám đốc Thẩm, Tinh Tinh mời ngài một ly."
Thẩm Tinh Hòa thậm chí còn không nâng mí mắt: "Tổng giám đốc Tần, tôi đến để nói chuyện chính sự."
"Nói chuyện chính sự cũng không cản trở việc uống rượu mà." Nụ cười trên mặt Tần Triều mang theo chút ý vị khác, "Anh yên tâm, cô bé Tinh Tinh này sạch sẽ lắm."
"Tổng giám đốc Thẩm…" Tinh Tinh khẽ gọi một tiếng đầy e thẹn, đánh bạo muốn dựa vào cánh tay của Thẩm Tinh Hòa.
Thẩm Tinh Hòa liếc nhìn cô một cái, đôi mắt ẩn sau cặp kính sâu thẳm như sao lạnh.
Trong lòng Tinh Tinh giật mình, không khỏi sinh ra sự e ngại.
Tần Triều thấy vậy liền vội vàng xua tay: "Thôi được rồi, đi chỗ khác chơi đi, anh đang nói chuyện chính sự với Tổng giám đốc Thẩm đây."
Thẩm Tinh Hòa cười cười, giọng điệu ôn hòa: "Mời ngồi, Tổng giám đốc Tần."
Tần Triều có vẻ được sủng ái mà lo sợ, ngồi phịch xuống bên cạnh anh.
Thẩm Tinh Hòa hơi nghiêng người, lấy một ly rượu trên bàn trà.
Ánh mắt của Tần Triều không tự chủ mà hạ xuống, đó là một bàn tay cực kỳ thon dài và đẹp đẽ, ly rượu thủy tinh được những ngón tay dài mảnh khảnh nắm lấy, giống như một tác phẩm nghệ thuật trưng bày trong tủ kính.
"Tổng giám đốc Tần." Thẩm Tinh Hòa cụng ly với anh ta, "Dự án lần trước tôi đề cập, anh có hứng thú không?"
Tần Triều lấy lại tinh thần, uống cạn ly rượu trong một hơi, rồi mới mở miệng đáp: "Đương nhiên rồi, có thể hợp tác với Tổng giám đốc Thẩm, đó chắc chắn là vinh dự của Tần mỗ tôi!"
Thẩm Tinh Hòa đến muộn, trong lúc hai người nói chuyện, mọi người đã uống hết một vòng rồi.
Rượu vào lời ra, không khí trong phòng dần trở nên vẩn đục và mờ ám.
Đúng lúc Thẩm Tinh Hòa quyết định rời đi trước, cửa phòng lại bị đẩy ra từ bên ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!