Về khoản sùng bái bố khi còn nhỏ, Diêu Viễn và Nhất Nặc có trải nghiệm khá giống nhau.
Bố của Diêu Viễn là một dân kỹ thuật chính hiệu, làm nhiều nói ít. Từ việc nhỏ như sửa điện nước, đồ gia dụng ngũ kim đến việc lớn như làm mộc, trang trí nội thất, không có gì là bố Diêu không biết làm. Ngay từ bé, Diêu Viễn đã cùng bố tháo tung từ đài cassette, tivi cho đến máy nghe nhạc MP3.
Có lẽ mối duyên không thể tách rời giữa Diêu Viễn và khối khoa học kỹ thuật đã bắt đầu từ dạo ấy. Khi lớn lên, cô vô thức lựa chọn con đường gắn bó với các thiết bị công nghiệp bằng một niềm đam mê và niềm tin tự nhiên.
Có một dạo Diêu Viễn mê mẩn Lego. Trong nhà khi ấy bày biện cả một thế giới Lego hoành tráng, từ cảnh đường phố, bệnh viện, trường học, siêu thị đến khu vui chơi. Cô còn cùng bố thiết kế cả đường cao tốc vành đai, thậm chí đèn đường còn có thể điều khiển tự động. Thế giới Lego ấy lưu giữ vô vàn khoảnh khắc bố con cùng nhau vừa động não vừa thực hành, đồng thời cũng gìn giữ sự tò mò khám phá thế giới sơ khai nhất của Diêu Viễn.
Chính vì vậy, Diêu Viễn rất thấu hiểu sự gượng gạo và tâm lý trốn tránh của Nhất Nặc. Trong lòng mỗi cô con gái, người bố luôn tựa như một ngọn núi vững chãi. Ngọn núi ấy của Nhất Nặc đã sụp đổ, giờ đây chỉ còn lại một đống hoang tàn đổ nát.
Thi Nhất Nặc vẫn luôn nỗ lực tái thiết lại chỗ dựa tinh thần cho chính mình. Diêu Viễn chợt nhớ tới Tiêu Dương, bèn hỏi: "Tiêu Dương đến chưa?"
Thi Nhất Nặc đáp: "Đến hôm qua rồi, tao còn chưa gặp nó."
Đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Chuông điện thoại của Nhất Nặc reo vang, là Tiêu Dương gọi: "Đang ở đâu đấy? Lát nữa qua đón hai người đi chơi."
Nhất Nặc báo địa chỉ, hai cô gái lên phòng thay đồ, trang điểm rồi xuống lầu. Tiêu Dương đã đứng đợi sẵn ở đại sảnh.
Mái tóc màu xám khói của cậu ấy thực sự quá hút mắt, khuyên tai bạc nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn trông đầy vẻ ngông cuồng, ngang tàng. Dáng đứng buông lơi, toát lên vẻ đẹp trai phong trần, bất cần đời.
Thấy hai người đi tới, khóe miệng cậu ấy nhếch lên, vẻ mặt vênh váo đúng kiểu cool ngầu, người thì đứng im nhưng ánh mắt lại tập trung cao độ vào Nhất Nặc. Quả không hổ danh là hình mẫu trai đẹp cực chất trong giới giải trí.
Ba người chào hỏi nhau xong, Nhất Nặc liền mỉa móc: "Chẳng phải bảo đến để kết hôn sao? Vẫn còn thời gian rủ tao đi chơi à?"
Tiêu Dương nheo mắt liếc cô nàng: "Tao nói cái gì mày cũng tin, sao tao nói muốn kết hôn với mày thì mày lại không tin?"
Thi Nhất Nặc ngơ ngác: "Mày nói muốn cưới tao bao giờ?"
Tiêu Dương đứng khựng lại, cụp mắt nhìn cô ấy, ánh mắt dán chặt vào gương mặt cô bạn thanh mai trúc mã: "Đừng có thách tao, muốn tao nói lại lần nữa hả?"
Thi Nhất Nặc vội đẩy cậu ấy đi: "Đừng có lên cơn giữa chốn đông người."
Ra đến bãi đậu xe, hai người leo lên xe của Tiêu Dương. Diêu Viễn rất biết điều tự giác chui xuống ghế sau ngồi.
Xe chạy về hướng bến du thuyền phía Nam. Nhất Nặc hỏi Tiêu Dương: "Chơi gì thế? Tiệc tùng xa hoa thác loạn à? Có ngôi sao lớn nào không?"
Tiêu Dương lười biếng đáp: "Không phải cái loại mà mày đang nghĩ đâu."
Thi Nhất Nặc hỏi vặn lại: "Thế tao đang nghĩ loại nào?"
Tiêu Dương ném cho cô nàng một ánh mắt kiểu chỉ có thể hiểu ngầm chứ không thể diễn tả bằng lời.
Ngồi ghế sau, Diêu Viễn hoàn toàn câm nín. Đây là trạng thái của hai người lâu ngày không liên lạc đấy hả? Hai con gà tiểu học chuyển sang chế độ khịa nhau mượt mà không một vết xước.
Ba người đến bến du thuyền, ngồi cano cao tốc chuyển sang một chiếc du thuyền lớn. Vừa lên đến nơi đã nghe thấy tiếng hòa tấu các loại nhạc cụ vang lên giai điệu bài Kinh Khó Niệm.
Thiên khoát khoát, tuyết mạn mạn, cộng thùy đồng hàng
Giá sa cổn cổn, thủy trứu trứu, tiếu trứ lãng đãng
Tham hoan nhất hưởng, thiên giáo na nữ nhi tình trường, mai táng…
Diêu Viễn thầm nghĩ, buổi tụ tập này cũng hoài cổ phết nhỉ, xem ra đa phần đều là thế hệ 8x.
Tầng một đang chơi Texas Hold"em bàn 9 người, có người thì đang câu cá. Tầng hai có một đám đông ngồi quây quần, phần lớn đều ôm nhạc cụ trong tay, guitar, bass, keyboard, trống. Người đứng kẻ ngồi, ai không cầm đàn thì vỗ tay theo nhịp và ngân nga hát theo. Không khí cực kỳ nhiệt huyết và rực lửa, giống hệt một buổi liveshow thu nhỏ.
Giữa đất khách quê người, lênh đênh trên biển Aegean mà ngỡ như mộng hồi về chốn võ lâm giang hồ.
Ánh trăng đêm nay tuyệt đẹp, đổ bóng xuống mặt biển lấp loáng ánh bạc, gió đêm thổi nhẹ mơn man.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!