Máy bay từ Athens đi Santorini rất nhỏ, suốt dọc đường chao đảo liên hồi, cứ mỗi cú xóc nảy là một lần tim treo ngược lên cổ. Thầm cảm tạ các vị thần trên đỉnh Olympus phù hộ, cuối cùng cũng hạ cánh bình an.
Vừa bước xuống máy bay, đập vào mắt là lá quốc kỳ Hy Lạp với hai màu xanh trắng tung bay trên cao, hòa quyện làm một với màu trời.
Santorini, sắc xanh và trắng trên vách đá, nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất thế giới.
Sân bay Santorini cũng nhỏ, Diêu Viễn vừa qua cửa ra đã thấy Thi Nhất Nặc đang ôm một bó hoa hồng phấn. Cô nàng diện chiếc váy dài hoa nhí, làn da màu lúa mì khỏe khoắn, khi cười lộ ra hàm răng trắng đều tăm tắp, trông vừa rạng rỡ vừa tràn đầy sức sống. Ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi đồng thời cong lên, nụ cười bừng sáng.
Thi Nhất Nặc nhét bó hoa vào lòng Diêu Viễn rồi ôm chầm lấy cô: "Cục cưng, nhớ mày chết đi được."
Trong đáy mắt Diêu Viễn ngập tràn ý cười, cô nhìn bó hoa rồi nhìn bạn mình: "Hoa rất đẹp, người cũng rất đẹp."
Vẫn theo quy tắc cũ, Nhất Nặc đưa Diêu Viễn về khách sạn trên vách đá ở làng Oia trước. Quán bar và căn hộ của Nhất Nặc nằm ở Fira, quán mở đến tận khuya nên cô nàng ngủ muộn dậy muộn, giờ giấc lệch pha hoàn toàn với Diêu Viễn. Diêu Viễn ở khách sạn, ban ngày phơi nắng, bơi lội, đi dạo, tối đến thỉnh thoảng ghé quán bar của Nhất Nặc uống một ly.
Dáng vẻ lái xe của Nhất Nặc cực kỳ phóng khoáng, tay trái cầm vô lăng, tay phải đặt trên đùi gõ nhịp, cả người lắc lư theo điệu nhạc, cảm giác như giây tiếp theo sẽ giơ hai tay lên quẩy tưng bừng rồi vượt đèn đỏ luôn vậy. Trong xe lại đang phát bài Forever của Gryffin và Elley Duhé.
I run the red lights just to see how it feels
Vượt qua đèn đỏ, chỉ để thử xem cảm giác thế nào
Waving my hands high, not even touching the wheel
Vung tay lên cao, buông lơi chẳng cần cầm lái
Drinking the moonlight, in the heaven I feel
Uống cạn ánh trăng, ngỡ mình lạc chốn thiên đường
Goes on forever and ever and ever
Cứ thế trôi đi mãi mãi, mãi mãi về sau…
Cửa sổ xe mở toang, gió biển ùa vào khiến tóc tai bay tứ tung, trong không khí mang theo hương vị nồng đượm của biển cả.
Bên phía cửa sổ của Diêu Viễn chính là biển Aegean, được thần Mặt trời chiếu rọi rực rỡ và nồng nhiệt. Màu xanh biếc thăm thẳm, trời và biển hòa làm một, tầm nhìn tuyệt đẹp. Cô tựa đầu vào cửa sổ, cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể đều giãn ra sảng khoái, tâm trạng tốt vô cùng.
Thi Nhất Nặc liếc thấy nét cười trên mặt Diêu Viễn: "Nhìn mày tươi tắn chưa kìa, vụ trên diễn đàn có tiến triển gì chưa?"
Diêu Viễn đáp: "Luật sư đang xử lý rồi. Tin đồn dính dáng đến Đại học A nên phải cố gắng thu hẹp phạm vi ảnh hưởng lại."
Thi Nhất Nặc nói: "Có bao giờ mày nghĩ đến khả năng, tin này là do Trần Nhược Hư tung ra không?"
Cái rỗ não của Thi Nhất Nặc đúng là to thật, Diêu Viễn ngơ ngác: "Hả?"
Thi Nhất Nặc phân tích: "Là dùng để thăm dò phản ứng của mày đấy. Nhỡ đâu hai người kết hôn thật thì cổ phần còn chia cho tao với mày không?"
Chuyện này nghe hơi nặng mùi thuyết âm mưu. Diêu Viễn buộc phải thừa nhận rằng Nhất Nặc vừa có thành kiến với Trần Nhược Hư lại vừa thiên vị mình quá mức. Diêu Viễn không để bụng, chỉ thuận theo lời Nhất Nặc mà nói hươu nói vượn: "Trần Nhược Hư cũng được mà, tuổi trẻ tài cao. Nhỡ bọn tao là chân tình thực sự với nhau, chẳng phải sẽ thành một giai thoại sao."
Thi Nhất Nặc tuy có thành kiến với Trần Nhược Hư, nhưng cũng phải thừa nhận người đàn ông thâm sâu khó lường đó quả thực có chút hào quang.
Cô ấy nghiêng đầu quan sát Diêu Viễn thật kỹ. Từ sau khi khởi nghiệp, Diêu Viễn thay đổi rất nhiều, yêu hay ghét đều giấu kín dưới đáy biển hai vạn dặm, chẳng ai biết cô đang nghĩ gì. Thương trường như chiến trường, sự tàn khốc khiến con người ta phải trưởng thành.
Thi Nhất Nặc nói: "Theo tao ấy, nếu là chân tình thực sự với nhau thì gã phải dâng sáu mươi phần trăm cổ phần cho mày. Chứ không phải biến một nữ CEO độc lập, có lý tưởng, có hoài bão thành cô vợ nhỏ mắc hội chứng Stockholm, để Ba Quang biến thành viên đá lót đường cho gã tranh quyền đoạt lợi."
Diêu Viễn gật gù: "Có lý."
Thi Nhất Nặc chốt hạ: "Tao ủng hộ mày. Năm xưa gã tính kế mày, giờ mày tính kế lại gã."
Chuyện này không thể tính toán rạch ròi, mà căn bản là không thể tính cho rõ được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!