Chương 6: (Vô Đề)

Thương Kha một ngày phải nghe đến tám trăm cuộc điện thoại, lúc này anh lại đang đeo tai nghe đàm thoại, phần lớn thời gian là lắng nghe, thi thoảng mới hỏi lại vài câu.

Trình Thế An vừa lướt điện thoại vừa đủng đỉnh đi theo sau Thương Kha. Khi rẽ qua lối đi để xếp hàng, đôi mắt anh ấy bỗng sáng lên. Người đứng phía trước chẳng phải là cô em buôn hàng xách tay đó sao? Anh ấy vươn tay khoác vai Thương Kha, hất cằm ra hiệu. Thương Kha chẳng có phản ứng gì, vẫn chăm chú nghe điện thoại.

Dòng người chậm chạp nhích từng chút một, phía sau lại có thêm người nối đuôi. Một bé gái tóc vàng mắt xanh chừng bốn, năm tuổi cười tít mắt chạy tới ngồi phịch lên vali xách tay của Thương Kha, có lẽ là đứng lâu nên mỏi chân. Bố mẹ cô bé vội vàng len qua dòng người xin lỗi rồi định bế con về, nhưng Thương Kha nói không sao, nếu bé mệt thì cứ để bé ngồi chơi một lát.

Ánh mắt Trình Thế An chuyển từ vali của Thương Kha sang vali của cô em buôn hàng xách tay. Cùng là vali xách tay 20 inch màu đen, sạch sẽ tinh tươm, mép viền hơi trầy xước, nhìn bên ngoài giống hệt nhau như hai giọt nước. Anh ấy thầm cười trên nỗi đau khổ của người khác, nghĩ bụng hai người này cũng thú vị đấy, thật sự quá trùng hợp, lát nữa mà cầm nhầm vali của nhau thì vui phải biết.

Diêu Viễn nghe thấy giọng nam trầm nói tiếng Anh, giọng California đặc sệt điển hình, phát âm chữ "the" thành "thuh", cô hơi nghiêng người nhìn sang.

Áo phông trắng ngắn tay, quần đùi thể thao đen, giày sneaker đen trắng. Dáng người cao ráo, bước đi rắn rỏi, bờ vai rộng và thẳng, đúng chuẩn móc treo quần áo mặc gì cũng đẹp.

Ồ, là anh ta.

Ánh mắt Diêu Viễn lướt dọc theo đường nét cánh tay nhìn lên, người đàn ông cũng vừa ngẩng đầu. Bốn mắt chạm nhau, lúc này Diêu Viễn mới nhìn rõ mày mắt đối phương. Làn da rám nắng của dân mê thể thao ngoài trời làm nổi bật hàm răng trắng bóng, khí chất thể thao trưởng thành ngập tràn, rất đẹp trai.

Người đàn ông cúp máy, tháo tai nghe, ánh mắt đảo qua lại giữa hai chiếc vali rồi chủ động mở lời: "Hi, khéo thật, vali của chúng ta giống hệt nhau luôn ấy?"

Hai chiếc vali không thể nói là giống, mà phải nói là y đúc. Cùng kiểu dáng, cùng màu sắc, mép viền đều trầy xước một chút, không ký gửi và cũng chẳng dán thẻ tên.

Diêu Viễn cũng nhận ra điều đó, nhưng đã đến lượt cô qua cửa an ninh hải quan. Lúc xuống máy bay cô không biết có hai chiếc vali giống nhau nên cứ thấy cái nào gần thì lấy, hơn nữa cô là người lấy vali xuống trước, khả năng cầm nhầm là có. Để cho chắc chắn, cô nói: "Tôi đợi các anh ở sảnh ngoài kia, xác nhận lại xem có cầm nhầm không."

Qua cửa an ninh, cô đứng đợi ở góc ngoặt gần sảnh lấy hành lý. Thấy hai người đàn ông đi tới, Diêu Viễn hỏi: "Nếu không phiền thì tôi mở vali ra kiểm tra chút nhé?"

Thương Kha đáp: "Được thôi."

Diêu Viễn xoay mật mã về 000, mở ra thấy những món đồ quen thuộc liền đóng lại ngay. Cô vẫy tay chào tạm biệt họ: "Không vấn đề gì cả, tạm biệt."

Thấy người đẹp sắp đi mất, Trình Thế An liếc xéo Thương Kha một cái, thấy thằng bạn vẫn trơ ra như đá, anh ấy quyết định ra tay tạo cơ hội cho anh em của mình: "Đằng ấy đến Santorini à? Đi cùng bọn này không?"

Nghe vậy, Diêu Viễn nghiêng người ngẩng đầu lên, bước chân dừng lại. Cô hơi ngạc nhiên vì lời mời đường đột này, nhưng vẫn đáp lại một cách lịch sự pha chút lấy lệ: "Được thôi, hẹn gặp ở chuyến bay sớm lúc bảy giờ nhé."

Hiện tại là ba giờ sáng giờ địa phương, bay từ Athens đến Santorini mất một tiếng là cách hợp lý nhất, khả năng cao là sẽ đi cùng một chuyến.

Trình Thế An nghe ra giọng điệu trêu chọc của cô, anh ấy cũng cười, nụ cười mang nét phóng khoáng, bất cần đời của đám công tử con nhà giàu: "Giờ đi luôn cũng được mà, bên cạnh có sân bay nhỏ."

Thương Kha đứng bên cạnh giải thích thêm: "Xin lỗi lời mời có hơi đường đột, nhưng tôi thấy chúng ta khá có duyên, đi thế này cũng tiện hơn, không cần vạ vật đợi đến chuyến bảy giờ sáng, coi như cảm ơn cô chuyện cho mượn bút."

Lúc này Diêu Viễn mới vỡ lẽ. Ồ, máy bay tư nhân.

Cô cười khẽ một tiếng rồi quay người bước đi thẳng: "Tiện tay giúp đỡ thôi, không cần phiền phức thế đâu, cảm ơn đã mời, tạm biệt."

Khá có duyên ư? Diêu Viễn không thấy thế. Chỉ là đi cùng chuyến bay, cùng qua hải quan thôi mà. Cho mượn một cây bút mà được ngồi máy bay tư nhân, thế nếu mời anh ta một bữa cơm chắc được ngồi tên lửa lên sao Hỏa mất? Đối với những lời mời phi logic thế này, Diêu Viễn không muốn nghĩ sâu và cũng chẳng có hứng thú.

Trình Thế An nhìn theo bóng lưng ngày càng xa của cô em buôn hàng xách tay, sâu kín nói: "Cá tính ghê đấy, mày định tiêu tiền cho cô em này thế nào đây?"

Thương Kha không trả lời, quàng tay kẹp cổ Trình Thế An lôi đi: "Đi thôi."

Không phải Thương Kha không muốn giải thích, mà là giải thích ra thì phiền phức lắm. Trình Thế An là chỉ huy dàn nhạc giao hưởng, cách lĩnh vực sản xuất thông minh cả mười vạn tám nghìn dặm, anh ấy cũng chẳng hứng thú gì với chuyện đầu tư.

Thương Kha đã để mắt đến Công nghệ Ba Quang vài năm nay. Thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp vốn bị các thương hiệu nước ngoài độc quyền, cái khó nằm ở độ chính xác của thuật toán điểm ảnh phụ sau khi chụp ảnh tốc độ cao. Giá trị này là do mô phỏng, thuật toán mô phỏng được coi là công nghệ cốt lõi của mỗi nhà. Thuật toán của Ba Quang là độc nhất vô nhị trong số các thương hiệu nội địa, sau khi ra mắt mẫu máy đã dần chiếm được một chỗ đứng trong thị trường trung và cao cấp.

Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ từng liên hệ với Diêu Viễn. Về lý thuyết, những công ty khởi nghiệp kiểu này cần mở rộng kênh bán hàng, quảng bá thị trường và dịch vụ hậu mãi để chiếm lĩnh thị phần trong giai đoạn đầu. Chi phí phần cứng và phần mềm trong lĩnh vực sản xuất thông minh thường chiếm trên sáu mươi phần trăm, nhu cầu về vốn chắc chắn không hề nhỏ.

Tuy nhiên, Diêu Viễn từ chối tiếp xúc, lấy cớ không phụ trách mảng đầu tư tài chính và giới thiệu Trần Nhược Hư. Khi đó, tâm trí Trần Nhược Hư dồn hết vào Mỹ Khoa Hưng Viễn nên chuyện này cũng đứt đoạn. Sau này, anh có tình cờ gặp Diêu Viễn tại một hội nghị thượng đỉnh về lĩnh vực sản xuất thông minh.

Phụ nữ trong ngành công nghiệp thông minh vốn đã hiếm, nữ CEO lại càng hiếm hơn, chưa kể còn là người từng từ chối Thâm Nhuệ. Khi Diêu Viễn bước từ hàng ghế khách mời lên màn hình lớn, anh khó tránh khỏi việc nhìn cô thêm vài lần.

Hôm ấy, Diêu Viễn diện áo sơ mi trắng cổ bẻ sơ vin cùng chân váy tây màu xám. Gương mặt trắng trẻo toát lên vẻ sắc sảo gọn gàng, mí mắt mỏng làm nổi bật đôi mắt sáng ngời đầy thần thái. Dáng người cao ráo, cô không có lấy một biểu cảm hay động tác thừa thãi nào, cả người toát ra khí trường trầm ổn và kiên định.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!