Chỗ ngồi của Diêu Viễn ở cạnh lối đi, ghế sát cửa sổ vẫn còn trống. Cô mua tấm vé hạng thương gia cuối cùng nên chắc chuyến này kín chỗ.
Cô lấy dép ra thay, đắp chăn lên đùi, đặt bịt mắt ngay tầm tay rồi tắt điện thoại. Vừa rúc người vào ghế thả lỏng thì cơn buồn ngủ lại ập đến. Cô nhủ thầm ráng đợi người ngồi trong vào đã rồi hẵng ngủ, nhưng mi mắt lại tự ý díp lại lúc nào không hay.
Trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng loa thông báo chuyến bay hôm nay đã đầy, chỗ để hành lý có hạn, xin quý khách vui lòng sắp xếp trật tự. Sau đó có tiếng bước chân đến gần: "Anh Thương, anh Trình, hôm nay khoang hành lý khá đầy, hành lý của hai anh để tôi mang vào phòng nghỉ của tổ bay nhé."
Một giọng nói chậm rãi, trầm ấm vang lên: "Không cần đâu, cảm ơn, để lên trên này được rồi."
Diêu Viễn mở mắt, thấy người đàn ông nghiêng người tránh tay tiếp viên, tự mình nhấc vali lên cao.
Anh ăn mặc rất thoải mái với áo phông trắng trơn, quần đùi thể thao và giày sneaker đen trắng. Cánh tay nâng vali lộ ra những đường nét cơ bắp rắn rỏi, đẹp mắt. Khi dùng lực, gân xanh trên tay nổi lên rõ rệt, mang theo nét quyến rũ khó tả.
Diêu Viễn thu lại tầm mắt cúi xuống, lại vô tình nhìn thấy bắp chân của đối phương với phần gân gót thon dài. Cô thầm đánh giá người đàn ông này hẳn rất đam mê vận động. Phải kết hợp giữa tập luyện toàn thân và chế độ ăn uống khoa học mới có được những đường cơ bắp mượt mà, cân đối từ tay xuống chân như thế.
Không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn do tập sức mạnh thuần túy, cũng không gầy guộc như dân tập sức bền. Cộng thêm làn da rám nắng khỏe khoắn kia, chắc hẳn là dân chơi các môn bơi lội, trượt tuyết, lướt sóng hay thể thao ngoài trời thứ thiệt.
Người đàn ông cất xong hành lý, Diêu Viễn nghiêng người nhường lối cho anh vào ghế trong ngồi.
Cô yên tâm đeo bịt mắt, quấn chăn kín mít. Máy bay quá cảnh ở Istanbul, đến bữa ăn cô cũng chẳng buồn dậy, cứ thế ngủ một mạch suốt mười lăm tiếng đồng hồ.
Mãi đến khi máy bay bắt đầu hạ cánh, áp suất tai tăng lên, Diêu Viễn mới lờ đờ tỉnh dậy. Đầu óc vẫn còn ong ong, cô lấy bút ra chơi trò ô chữ trên báo để tìm chút tỉnh táo. Tiếp viên đi qua hỏi dùng đồ ăn thức uống gì không, cô lắc đầu từ chối.
Người đàn ông ngồi hàng ghế sau gõ nhẹ vào lưng ghế người bên cạnh Diêu Viễn: "Thương Kha, có bút không?"
Thương Kha đáp: "Trong vali ấy."
Diêu Viễn chìa cây bút của mình sang: "Cần dùng không?"
"Cảm ơn." Anh dùng ngón trỏ và ngón cái cầm lấy đầu kia của cây bút, nhận lấy rồi chuyền cho người ngồi sau mượn.
Phản ứng chậm mất nửa nhịp, lúc này Diêu Viễn mới ngửi thấy mùi hương trên người đàn ông này. Đó là mùi xà phòng hoặc sữa tắm sau khi vừa gội rửa sạch sẽ, rất thơm, lại vô cùng đặc biệt, mang theo cảm giác thanh mát dễ chịu. Cô không kìm được hít sâu mấy hơi, đầu óc nhờ đó mà tỉnh táo hơn hẳn.
Người đàn ông hỏi với giọng điệu tự nhiên, thân thiện: "Đi nghỉ mát à?"
"Ừ, còn anh?"
"Đi đám cưới." Anh khựng lại một chút rồi nói thêm: "Cũng định đi chơi loanh quanh, cô có chỗ nào hay ho giới thiệu không?"
"Đền thờ Acropolis ở Athens chăng? Tôi cũng chưa đi bao giờ, toàn nằm phơi nắng bơi lội ở Santorini thôi."
Anh hỏi: "Hay đi lắm sao?"
"À, tôi đi buôn hàng xách tay." Diêu Viễn lảng sang chuyện khác: "Trước định đi đền thờ Delphi xem thế nào mà giao thông bất tiện quá nên lại thôi."
"Đến xem châm ngôn trên bia đá à?"
"Ừ."
"Thế buôn hàng gì vậy?" Câu chuyện lại bị kéo về chủ đề cũ.
Diêu Viễn lục lọi trong đầu một hồi: "Đồ gỗ ô liu, đồ da, mỹ phẩm hàng ngày."
Người đàn ông nhướng mày, trong đáy mắt thoáng hiện lên chút cảm xúc vượt ngoài phép lịch sự thông thường. Anh kín đáo quan sát cô, nét mặt khó đoán: "Ồ, buôn hàng xách tay sao, vậy tôi thêm WeChat của cô được không, có gì cần tôi sẽ nhắn."
Diêu Viễn buột miệng đáp: "Không có mạng mà?"
Anh nhắc khéo: "Có thể dùng mạng vệ tinh."
Diêu Viễn đành lôi chiếc điện thoại đã tắt ngóm ra: "Điện thoại hết pin mất rồi, ngại quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!