Chương 47: (Vô Đề)

Diêu Viễn dọn dẹp sách vở xong, lấy một chai nước soda từ tủ lạnh đưa cho anh. Thương Kha hỏi: "Nhà là do em tự thiết kế à?"

Diêu Viễn đáp: "Công ty nội thất làm trọn gói, nhà thiết kế bảo đây là phong cách Wabi

-sabi."

Thương Kha nhận lấy chai nước, nói: "Phong cách gia đồ tứ bích thì có."

Diêu Viễn liếc xéo anh: "Vùng quê làm sao so được với Thượng Hải."

"Ừ, đúng là không so được." Thương Kha tán đồng, uống một ngụm nước rồi nói: "Nhưng anh thích vùng quê."

Diêu Viễn cũng lấy ra một chai soda, liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã mười một giờ đêm.

Ưu điểm lớn nhất của khu dân cư này là gần công ty, ăn uống tiện lợi, tiết kiệm được khối thời gian đi lại.

Lời khuyên của Thương Kha không phải cô chưa từng nghĩ tới. Hai năm trước thường xuyên có nhà cung cấp đến khu dân cư đợi cô, sau này chuỗi cung ứng ổn định, chuỗi quản lý được kéo dài ra thì tình trạng này đã đỡ hơn nhiều.

Hiện tại cô đã thôi giữ chức CEO, không còn chịu trách nhiệm quản lý kinh doanh của công ty nữa, chỉ còn mỗi dự án X2y của Khối sự nghiệp là tạm thời cần cô hỗ trợ.

Cô cảm thấy mọi thứ vẫn ổn. Nam Giang trị an tốt, là một tỉnh mạnh về giáo dục, cuộc sống về đêm không quá phong phú phức tạp, cư dân trong khu đa phần là nhân viên các doanh nghiệp thuộc khu công nghiệp, hàng xóm láng giềng đều quen mặt nhau cả.

Diêu Viễn nói: "En cũng đang tính đổi xe, lái xe số sàn hơi mệt."

Chiếc xe đó cô lái từ Bắc Kinh về, đổi biển số sang biển địa phương. Tính ra tuổi đời của nó cũng ngang ngửa thời gian thành lập Công nghệ Ba Quang, ngót nghét bảy năm rồi. Xe cũ, lại là dòng xe rẻ tiền nên hay hỏng vặt, lái không sướng.

Thương Kha hỏi: "Em muốn mua loại nào?"

Diêu Viễn đáp: "Để em nghĩ đã."

Thương Kha nói: "Bao giờ chọn được thì anh đi xem xe cùng em."

Diêu Viễn vốn chẳng cần Thương Kha đi cùng. Cô mua đồ hiệu suất rất cao, trước tiên lên mạng tìm hiểu kỹ, trong lòng có dự tính giá cả, sau đó đi thẳng đến mục tiêu, hoàn toàn có thể tự mình giải quyết.

Cô cũng không cần người khác hỗ trợ về mặt tình cảm hay thẩm mỹ, chỉ cần cô thấy hợp với mình là được.

Tuy nhiên, cô không bài xích niềm vui. Cho đến hiện tại, giá trị trải nghiệm vui vẻ mà Thương Kha mang lại rất tốt, nên cô đáp: "Được."

Thương Kha nhìn giờ, cầm sách lên chuẩn bị về. Anh thay giày ở huyền quan, Diêu Viễn đứng nhìn. Gấu quần gió được bó gọn gàng, bên dưới là đôi giày leo núi chuyên dụng.

Chắc là từ Kiềm Đông Nam về vẫn chưa kịp ghé qua căn hộ thay đồ.

Cảm giác này thật kỳ diệu. Khung cảnh này quá đỗi đời thường, đời thường đến mức Diêu Viễn cảm thấy nó thật xa vời, có chút không chân thực.

Diêu Viễn muốn hỏi anh chuyện ở Kiềm Đông Nam thế nào, công việc bên đó có thuận lợi không. Nhưng trời đã muộn, cô không biết mở đầu chủ đề này có thích hợp không nên lại thôi, chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

Thương Kha cảm nhận được ánh nhìn của Diêu Viễn, cũng dịu dàng đáp lại cô bằng một ánh mắt thâm tình.

Trong lòng Diêu Viễn thầm nhủ: Đừng có nhìn em bằng ánh mắt đó. Cô mở cửa, Thương Kha bước ra ngoài. Mới đi được hai bước, anh quay đầu lại bảo: "Cuốn sách vẫn còn để trên tủ giày kìa."

Diêu Viễn quay người vào lấy, bước ra đưa cho Thương Kha. Cánh cửa sau lưng bị gió thổi sập lại, vang lên một tiếng "cạch".

Diêu Viễn quay lại đẩy cửa nhưng không được. Mắt chưa kịp thích ứng với bóng tối nơi hành lang nên không nhìn rõ gì cả, phải mất một lúc mới định thần lại.

Người đàn ông phía sau cười thầm. Nhìn cánh cửa đã đóng chặt, anh nói: "Muộn quá rồi, sang chỗ anh trước đi, mai hẵng gọi thợ mở khóa."

Hành lang lộng gió, Diêu Viễn bước vài bước đến chỗ khuất gió, quay lại vén tóc ra sau tai rồi hỏi: "Anh vẫn ở khách sạn à?"

Thương Kha từng nghĩ đến chuyện mua một căn ở Nam Hồ Gia Viên, nhưng khu này nhỏ, toàn là nhân viên làm việc quanh khu công nghiệp nên chẳng có ai bán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!