Cửa sau chiếc xe quen thuộc kia mở ra, người đàn ông bước xuống, đi tới bê thùng sách lên rồi bước đi. Người này chân dài, sải bước rất nhanh.
Ánh đèn đường vàng nhạt hắt lên sườn mặt anh, nhưng cũng chẳng làm tăng thêm chút ấm áp nào. Xem ra mùa đông ở Quý Châu đến khá sớm.
Diêu Viễn nắm chặt lòng bàn tay, đi theo sau hỏi: "Anh đến từ lúc nào vậy?"
Thương Kha đáp: "Từ lúc em nói thử xem trẻ trung thể lực tốt thế nào ấy."
Diêu Viễn: "…"
Trưa nay Thương Kha về đến công ty ở Thượng Hải. Sau bữa cơm tối, chú Trần hỏi anh đi đâu, anh bảo về Nam Giang.
Mấy tuần nay công việc chồng chất, sóng điện thoại ở vùng núi Kiềm Đông Nam, Quý Châu lại kém nên tồn đọng không ít việc.
Thương Kha ở Nam Giang không tiện nghi bằng ở Thượng Hải, nhưng anh vẫn quyết định về sớm.
Diệp Đạo Sinh đi nhờ xe trêu chọc anh: "Nuôi cá không tích cực, tư tưởng có vấn đề."
Thương Kha đã kiên trì với sở thích nuôi cá hơn hai mươi năm nay, đến giờ vẫn đam mê cuồng nhiệt. Trước đây đi công tác về Thượng Hải là kiểu gì cũng biến mất hai ngày để chăm cá.
Lần này về Thượng Hải còn chẳng thèm về nhà cho cá ăn, trúng tà rồi à?
Diệp Đạo Sinh quá hiểu Thương Kha, người anh em tốt này một khi đã quyết chuyện gì là sẽ đi một mạch đến cùng.
Hai người là anh em nối khố lớn lên cùng nhau. Hàng năm nghỉ hè Diệp Đạo Sinh về nhà bà ngoại ở Thâm Quyến là lại dính lấy Thương Kha.
Hồi cấp hai, hai đứa cùng chơi một game thủ thành trên web. Lúc đó Diệp Đạo Sinh chơi rất hăng, nạp tiền điên cuồng, một ngày có thể cày game mười mấy tiếng.
Thương Kha cũng chơi, nhưng chỉ là người chơi bình thường, cấp độ và trang bị kém xa Diệp Đạo Sinh. Diệp Đạo Sinh chơi điên cuồng gần một năm, đến năm lớp 9 bài vở căng thẳng nên không chơi nữa.
Lên đại học, Diệp Đạo Sinh sang Mỹ tìm Thương Kha chơi, vô tình phát hiện anh vẫn còn chơi trò đó, và toàn server không có ai cấp cao hơn anh.
Diệp Đạo Sinh thực sự phục sát đất. Với cái tâm tính này, làm việc gì mà chẳng đạt đến đỉnh cao.
Việc người ta chỉ làm một hai năm, anh có thể kiên trì làm mười năm, hai mươi năm. Chuyện này gây chấn động lớn cho Diệp Đạo Sinh đến mức ngay từ lúc đó, anh ấy đã quyết định sau này nhất định phải hợp tác làm ăn với Thương Kha.
Đi công tác lâu như vậy còn chuyện gì quan trọng hơn việc về nhà nuôi cá nữa? Diệp Đạo Sinh không tài nào hiểu nổi: "Ở Nam Giang có cái gì móc câu mày thế?"
Thương Kha trả lại hộp kẹo cao su mà Diệp Đạo Sinh để quên trên xe cho anh ấy: "Tao đang trong thời gian thử việc."
Diệp Đạo Sinh hỏi: "Thử việc gì cơ?"
Thương Kha đáp: "Mày nói xem thử việc gì?"
Bộ não của Diệp Đạo Sinh khó khăn lắm mới load xong, khựng lại một nhịp rồi hỏi tiếp: "Trần Nhược Hư hay Diêu Viễn?"
Thương Kha chẳng buồn nói chuyện nữa, mời người xuống xe.
Trước khi về Thượng Hải, Thương Kha nhận được điện thoại của Trần Nhược Hư. Trần Nhược Hư nói: "Anh gửi nhầm đồ à?"
Thương Kha hỏi: "Đồ gì?"
Trần Nhược Hư đáp: "Tôi gửi trả lại cho anh rồi đấy."
Thương Kha về đến Thượng Hải, trên bàn làm việc đặt một trong hai thùng quýt anh gửi cho Diêu Viễn. Lớp trên cùng là rất nhiều bức tranh do trẻ em vùng núi vẽ, trên tranh viết dòng chữ "Tặng chị gái xinh đẹp". Thương Kha nhờ lũ trẻ vùng cao gửi chuyển phát nhanh giúp, bọn trẻ hỏi gửi cho ai, anh bảo gửi cho chị gái xinh đẹp, thế là chúng nhao nhao đòi vẽ tranh tặng chị.
Không cần đoán cũng biết, Diêu Viễn nhận được hai thùng quýt liền đem biếu Trần Nhược Hư một thùng. Trần Nhược Hư mở ra thấy mấy thứ bên trong, tưởng Thương Kha gửi nhầm nên gửi trả lại cho anh.
Đến Nam Giang, vừa xuống cao tốc là đi ngang qua khu Nam Hồ Gia Viên. Thương Kha nhìn giờ, đoán Diêu Viễn chưa tan làm nên bảo chú Trần lái xe vào khu dân cư. Anh không biết Diêu Viễn ở tòa nào nên đành đỗ xe bên đường chờ một lát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!